Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Trước ngày dự sinh 10 ngày, bố chồng bất ngờ cho con dâu ăn 1 bữa thật ngon rồi đề nghị cô 1 việc khiến cô chết lặng - Nỗi khổ làm dâu mấy ai hiểu

Bấm ĐỀ XUẤT để bắt đầu tham gia CHAT ĐÊM trên Facebook.



Loading...

Hoài vừa nói vừa bốc 1 miếng ăn ngấu nghiến, đã từ lâu lắm rồi cô không biết đến mùi thịt. Còn bố chồng cô bỗng nhiên rầu rĩ ngồi xuống ghế.

Trước kia không nghe lời bố mẹ mà nhất quyết lấy anh chồng ở quê, Hoài cứ ngỡ chỉ cần yêu nhau là vượt qua được hết khó khăn và sẽ chứng minh cho bố mẹ thấy mình đã đúng. Nhưng sống với nhau chưa được 2 năm giờ cô đã hối hận không kịp, chỉ muốn chạy ngay về nhà mẹ đẻ.

Hoài sinh ra trong 1 gia đình khá giả ở thành phố, thời còn học đại học cô yêu 1 anh chàng nhà quê cách nhà tận hơn 300 cây số. Anh ta là Vinh, đẹp trai, cao ráo lại dẻo miệng, nhược điểm duy nhất là công việc không ổn định. Nhưng khi yêu Hoài đã bất chấp không tính toán thiệt hơn. Vừa ra trường là đòi cưới, bố mẹ phản đối kịch liệt thì Hoài bỏ nhà đi cùng Vinh.

Ngày cưới, vì gia đình Vinh nghèo, không có tiền tổ chức cỗ bàn linh đình, mà chỉ mời anh em họ hàng đến ăn 1 bữa cơm đơn giản, váy cưới cô cũng không có để mặc.

Hoài lúc đó đang mơ mộng về 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng, nhưng đến giờ chính sự mơ mộng đó lại như cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt cô.

Sau khi kết hôn, Vinh dần bộc lộ bản chất là 1 người ham ăn nhác làm, công việc không có, chơi dài cổ hết ngày này qua tháng khác. Sau khi tiêu hết 1 số của hồi môn Hoài mang theo, Vinh bắt đầu đi vay nợ khắp nơi.

Rất nhiều lần, vì chồng vay tiền rồi trốn không trả mà lũ chủ nợ kéo đến nhà xiết đồ, Hoài bất lực, cô không làm được gì để chồng thay đổi.

Đó cũng là lúc cô phát hiện mình có thai. Ngày biết tin Hoài hớn hở báo cho chồng không ngờ anh ta chỉ ừ 1 cái rồi thôi xong lại bỏ đi cờ bạc rượu chè thâu đêm suốt sáng.

Hoài buồn tủi thân phận vì mang thai mà chồng thì thơ ơ lãnh đạm, trong người lại không có 1 xu, bố mẹ chồng cũng thương con dâu nhưng họ còn ăn không đủ no thì lấy sức đâu quản việc người khác nữa. Cơm thì bữa có bữa không, chủ yếu là rau cháo qua ngày. Lúc đó, Hoài chỉ mong trước kia vâng lời bố mẹ mà ở lại thành phố, cô tự hận chính mình vì đã theo Vinh về đây. Nhưng giờ có hối hận cũng không thay đổi được gì. Hoài đành gắng gượng chăm sóc đứa con trong bụng rồi chờ lúc đẻ xong thì khuyên nhủ chồng tu chí làm ăn.

Vật vờ mãi Hoài cũng mang thai yên ổn được 9 tháng trời, chỉ còn cách dự sinh 10 ngày nữa là cô được làm mẹ. Thế nhưng, tối hôm ấy, Hoài đang nhặt rau thì bố chồng từ đâu về hồ hởi nói:


-Thôi con, bỏ đấy, không phải ăn rau nữa, ra ăn con vịt này đi.

Ông vừa nói vừa lôi trong túi ra 1 con vịt nướng thơm phức. Hoài ngạc nhiên chạy lại:

-Vịt ở đâu thế bố?? Sao hôm nay nhà mình lại có vịt ăn thế này??

Hoài vừa nói vừa bốc 1 miếng ăn ngấu nghiến, đã từ lâu lắm rồi cô không biết đến mùi thịt. Còn bố chồng cô bỗng nhiên rầu rĩ ngồi xuống ghế:

-Con dâu à, đẻ xong con cho bố đứa cháu này nhé.

Hoài há hốc mồm rơi cả miếng thịt ra ngoai:

-Bố nói cái gì thế??

Ông ngập ngừng 1 hồi:

-Bố..bố..muốn..bán đứa bé lấy tiền trả nợ cho thằng Vinh.

Nghe đến đây Hoài như nổi điên, cô hét lên:

-Không, không bao giờ, tại sao bố lại có thể tàn nhẫn như thế. Nó là cháu ruột của bố mà.

Người bố rưng rưng:

-Nhưng thằng Vinh sắp chết rồi, sau khi thua bạc nó đã bị bọn chủ nợ bắt đi, nếu không có tiền trả thì nó chết chắc. Con bảo, bố phải làm sao bây giờ. Chỉ còn cách này thôi, có người..có người đang hỏi mua trẻ con với giá rất cao.

Hoài chết lặng, cô không còn nghe thấy bố chồng đang rả rả bên tai những gì. Trong đầu cô bây giờ chỉ ngập tràn sự uất hận. Một người chồng mà cô từng sống chết từ cả bố mẹ để đi theo, giờ biến thành kẻ cặn bã như thế. Lòng cô đau như xé nhưng vẫn cương quyết không đồng ý cho bố chồng bán đứa con mà co mang nặng đẻ đau. Cô nghiến răng nhìn bố chồng:

-Không bao giờ con làm như vậy. Anh ta tự làm tự chịu, 1 người như anh ta có xứng đáng để con và con của con hi sinh nhiều như thế không?? Anh ta là 1 người cha tồi tệ và 1 người chồng khốn nạn.

Nói rồi Hoài hắt cả túi thịt vịt trên bàn xuống đất chỏng chơ trước khuôn mặt ngỡ ngàng của bố chồng, rồi cô lẳng lặng gấp quần áo và bỏ đi ngay trong đêm mặc cho ông nài nỉ cầu xin ở lại.

Phúc Yến / Theo Thể thao Xã hội




Loading...
Bài trước
Bài tiếp theo