Tin tức

[Tin%20tuc][bleft]

Có thể bạn quan tâm

Loading...

Đọc & Suy ngẫm

[Doc%20-%20Suy%20ngam][bsummary]

Video

[Video][twocolumns]

Cưới gần 8 năm mới có con nhưng đi siêu âm bác sỹ lại bảo con không thể sống quá 1 năm và hành động sau đó của cô con dâu khiến ai cũng rưng rưng nước mắt


Loading...

Khi đi ngang qua phòng mẹ chồng chị, chị chần chờ không giám bước vào hỏi thăm vì sợ bà lên cơn sốc lại ngất; nhưng rồi lúc chuẩn bị quay đi, chị lại nghe thấy tiếng mẹ chồng chị tru tréo anh:

Anh chị là mối tình đầu của nhau và cho đến tận khi đã về chung một nhà thì cả chị và anh cũng chưa bao giờ để ý đến một ai khác. Chị yêu anh, tôn thờ anh, anh là cả bầu trời của chị; dẫu cho tình yêu của họ cũng gặp nhiều muôn vàn khó khăn trở ngại thì 2 người vẫn quyết nắm tay nhau đi đến cuối đời.

Năm chị học đại họ năm 3, bố mẹ chị qua đời trong một vụ tai nạn; từ một cô tiểu thư được cưng chiều, chị phải gác lại tất cả những ước mơ còn dang dở trên giảng đường đại học để đi tìm việc. Lúc này, anh đã chứng tỏ cho tất cả mọi người biết chuyện tình không môn đăng hộ đối của anh chị sẽ như thế nào?
Bởi khi bắt đầu yêu chị, anh phải chịu mọi điều tiếng không hay từ kẻ đào mỏ, đũa mốc chòi mâm son cho đến những lời bịa đặt: anh không yêu chị mà chỉ yêu tiền; khi nhà chị không còn tiền nữa thì anh sẽ đá chị không thương tiếc.

Bây giờ, lúc gia đình chị sa cơ lỡ vận vì bố mẹ chị qua đời đột ngột nên công ty bị phá sản, chủ nợ ráo riết đòi nợ rồi siết nợ cả căn nhà; trong lúc chị chẳng còn gì nữa, thì anh lại là người thân duy nhất ở bên động viên và giúp đỡ. Nếu không có anh chắc chị cũng nghĩ quẩn rồi đi theo bố mẹ mất.

Bố mẹ anh cũng biết chuyện nên thương chị lắm, họ coi chị như con đẻ của mình để cho chị không cảm thấy tủi thân và có đủ nghị lực để vượt qua được nỗi đau này.

Nhưng miệng đời lắt léo không xương, họ không bàn tán về anh nữa mà lại chuyển đối tượng sang chị; nguời này rỉ tai người kia rằng vì chị sinh vào giờ khắc với bố mẹ nên mới hại chết 2 người họ.

Đỉnh điểm là vụ việc anh bị mất việc và gia đình anh cũng làm ăn thua lỗ sau khi chị về nhà anh ở; dù mọi người không nhắc đến nhưng chị cũng tự dằn vặt mình rằng chính chị là nguyên nhân hại mọi người.

Rồi chị lẳng lặng bỏ đi vào một ngày mưa tầm tã, khi cả gia đình anh đang say giấc nồng, một mình chị xách chiếc túi nhỏ lầm lũi trên con đường không một bóng người. Chị chủ động cắt đứt liên lạc với anh để giải thoát cho anh; số tiền tiết kiệm bố chị để riêng cho chị không bị bọn chủ nợ phát hiện đủ để chị trang trải cuộc sống trong một thời gian dài; chị xin vào làm công ty điện tử rồi thuê một căn phòng trọ ở trong miền Nam. Cứ như vậy, cuộc sống sáng đi làm, tôi về nằm khóc diễn ra khoảng 3 tháng.

Không biết lấy thông tin ở đâu mà anh lại tìm ra được chỗ chị ở; gặp lại anh con tim chị như muốn ngừng đập, bao nhiêu tủi hờn ập đến, chị khóc nức nở trong vòng tay anh. Anh một lần nữa lại là tấm phao cứu sinh cho chị nương tựa vào, bây giờ chị thân cô thế cô, không họ hàng người thân, chỉ còn anh là chỗ dựa duy nhất thôi.

Chị nghe theo lời anh đi về, lần này nhìn thấy chị bố mẹ anh có vẻ không vui; nhưng vì con trai nên họ vẫn niềm nở chào đón chị. Chẳng biết vô tình hay cố ý mà chị nghe được rất nhiều lần câu chuyện của mẹ anh với hàng xóm láng giềng, là kể từ khi chị bỏ đi gia đình anh lại ăn nên làm ra lại, thậm chí anh còn tìm được công việc khác tốt hơn trước nhiều.

Nhưng lần này, anh đã lên tiếng dep ngay câu chuyện đó và bắt mọi người không được nói như vậy nữa. Anh đã quyết làm đám cưới với chị, sau đó chị sinh em bé luôn để vui cửa vui nhà rồi vợ chồng chú tâm làm ăn.

Chị thật hạnh phúc khi yêu được anh, dù gia đình anh không giàu có nhưng anh luôn cố gắng phấn đấu vươn lên mà không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Dù trước đây, chị từng mơ ước sẽ phải mặc một chiếc váy cô dâu thật lộng lẫy nhưng bây giờ điều chị cần chỉ là được bố mẹ thật lòng chúc phúc, có chồng yêu thương, như vậy là đủ rồi.

Sau khi cưới, chị cũng không nói với ai trong nhà kể cả anh về chuyện chị có số tiền tiết tiết kiệm riêng, một phần bố chị trước đây dặn chị phải giữ bí mật phòng khi bất trắc, thế giới này chẳng thể tin tưởng quá một ai; một phần chị coi đó là kỷ niệm cuối cùng của bố chi để lại; nếu có thể chị sẽ không bao giờ đụng đến nó nữa.

Vợ chồng chị háo hức có em bé lắm nhưng thả mãi vẫn không đậu, 1 năm qua đi vẫn chưa có dấu hiệu gì thì gia đình anh bắt đầu hậm hực, nhất là mẹ chồng chị, kể từ lúc lấy nhau bà đã ghét chị dần vì chị xưa là tiểu thư không phải làm gì nên bây giờ việc bếp núc chị có phần vụng về; thêm chuyện này nữa thì bà xỉa xói chị luôn.

Đến năm thứ 3, không khí trong gia đình lúc nào cũng căng thẳng; bố mẹ chồng ghét ra mặt, hàng xóm xì xào chuyện chị là sao chổi khiến bố mẹ chết, rồi không sinh được con; chị áp lực nhiều lúc muốn li hôn, nhưng anh luôn là người động viên chị cô gắng.


Rồi được đồng nào, vợ chồng anh lại giành dụm đi chữa bệnh; nguyên nhân là ở chị, chị khó có thể có con; khỏi phải nói áp lực đè nén cộng với những tổn thương cứ thế dội vào khiến lòng chị đớn đau. Nếu không có chồng chị ở bên, chị không biết mình còn có thể trụ được bao lâu nữa.

Thời gian cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc mà tron 8 năm anh chị kết hôn rồi; trong bữa cơm anh nhìn chị âu yếm bảo chị cuối tuần làm bữa kỷ niệm; chị chưa kịp mừng thì mẹ chồng chị đã xỉ xói luôn ” gớm đời lấy nhau 8 năm rồi còn không đẻ được thi kỷ với niệm cái gì”.

Chị lặng lẽ chan cơm với nước mắt, còn anh thì khẽ gắt lên với mẹ; suốt mấy buổi sau đó chị bị ốm rồi nôn liên tục; lúc đầu mẹ chồng chị còn tưởng chị giận dỗi cố tình nên lại càng ghét ra mặt; chỉ có mỗi mình anh luôn ân cần hỏi han rồi chăm sóc vợ, mặc dù công việc của anh cũng vô cùng bận rộn.

Chị nôn mửa liên tục suốt mấy ngày liền nên cuối cùng anh phải đưa chị đi khám xem có bị sao không. Bác sỹ thông báo chị đã có thai 2 tháng mà anh chị còn ngơ ngác tưởng bác sỹ thông báo nhầm người; đến mức mà ông bác sỹ phải cáu lên thì vợ chồng chị mới tin là thật.

Giữa hành lanh bệnh viện đông người chật chội, anh chị ôm nhau khóc như mưa; đến lúc ra về anh vui quá đến mức bế chị từ trong ra ngoài cồng rồi khi về nhà lại bế từ ngoài cửa lên tận phòng. Cả nhà ai nấy đều mừng rơi nước mắt, mẹ chồng chị thường ngày khó tính là thế à khi biết tin mừng đã ôm lấy chị nghẹn ngào; còn chị chị chỉ biết cảm ơn trời phật cuối cùng đã thương gia đình chị.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì đến tháng thứ 4 đi siêu âm, bác sỹ thông báo con chị bị dị tật bẩm sinh nên có sinh ra cũng không thể sống quá 1 năm; chị nghe tin ngất luôn tại chỗ.

Không khí ra đình lại bao trùm sự trầm mặc, đau khổ; chị nghe thấy tiếng bố chồng thở dài suốt mấy đêm, mẹ chồng chị thì uất quá mà ôm, chị không đêm nào là không khóc, đến nỗi cơ thể bị suy nhược dọa bị xảy thai. Chị không giám nhìn thẳng vào mắt anh nữa, cứ mỗi lần anh bưng cháo đút cho hay ôm chị khích lệ, chị chỉ muốn tự tử quách cho xong.

Chị thấy mình không còn xứng với anh, với tình cảm mà anh đã dành cho mẹ con chị; thà rằng chị chết luôn đi để giải thoát cho anh lấy vợ mới, còn hơn cứ sống mà bị dày vò thế này.

Hôm nay, khi đi ngang qua phòng mẹ chồng chị, chị chần chờ không giám bước vào hỏi thăm vì sợ bà lên cơn sốc lại ngất; nhưng rồi lúc chuẩn bị quay đi, chị lại nghe thấy tiếng mẹ chồng chị tru tréo anh:

– Mày thấy chưa con, mày rước cái loại đó về để rồi làm cho cái nhà này bị họa hết lần này đến lần khác

– Mẹ, con xin mẹ đừng nói Thanh (tên của chị ) như vây, cô ấy có lỗi gì đâu ạ. Anh khóc và nói

– Vì nó mà bố mẹ nó chết, nó vào làm dâu nhà này chưa bao giờ mẹ được ngủ yên, công việc làm ăn thì gặp rắc rối, bây giờ mang thai thì con bị dị tật…mày không muôn mẹ chết thì bỏ nó ngay cho tao, không tao cắn lưỡi tự tử đấy. Mẹ chồng chị bù lu bù loa lên

– Mẹ, con xin mẹ; mẹ thương con thì hãy thương Thanh; nếu mẹ cô ấy có mệnh hệ gì thì con cũng sẽ chết theo cô ấy, kiếp này con bất hiếu, kiếp sau xin được báo đáp lại người.

Nghe anh nói vậy mà chị đau lòng quay về phòng, lời anh nói chị hoàn toàn tin là sự thật; anh rất yêu chị, làm sao chị có thể chết được, anh sẽ nghĩ quẩn mất. Không được, chị không được ích kỷ như thế.

Đêm tĩnh lặng, cả nhà đã ngủ say; chị lại giống như 8 năm trước lẳng lặng bỏ đi, lần này không chỉ có một vali nhỏ mà còn thêm 1 sinh linh trong bụng nữa; chị mỉm cười hi vọng phép màu sẽ xảy ra. Anh vẫn ngủ say không biết gì vì mệt mấy hôm chăm vợ, bên cạnh gối có một lá thư vẻn vẹn đôi dòng: ” Anh yêu! Tha lỗi cho em vì lại bướng bỉnh bỏ đi như vậy, anh cứ coi như em đang đi du lịch đâu đó thôi nhé. Em đi tìm phép màu cho con của chúng ta, nếu như sinh ra con khỏe mạnh em và con sẽ về đoàn tụ; còn nếu như con lỡ có bị làm sao, xin anh hãy để em được ích kỷ chăm con một mình. Cảm ơn anh vì đã yêu và thương mẹ con em thật nhiều. Yêu anh!”

Loading...

Không có nhận xét nào: