Tin tức

[Tin%20tuc][bleft]

Có thể bạn quan tâm

Loading...

Đọc & Suy ngẫm

[Doc%20-%20Suy%20ngam][bsummary]

Video

[Video][twocolumns]

Vợ mất sớm, bố đi làm xa con trai ở nhà với ông bà chẳng may bị ngộ độc qua đời, từ ngày con trai mất đêm nào cũng thấy ảnh bị đổ, bố tưởng gió nên đóng kín cửa


Loading...

Cả đêm đó, anh trằn trọc không ngủ, check cam liên tục xem thế nào và khi đồng hồ điểm 2h sáng; anh hú hồn khi nhìn thấy cái bóng đen đang di chuyển lại gần bàn thờ và nhìn vào di ảnh của con trai anh

Trước khi mất, vợ anh chỉ trăng trối một điều cuối cùng: hãy yêu thương và chăm lo cho cu Tít thật tốt, con là tài sản vô giá của chị; phải ra đi sớm thế này, điều chị đau khổ nhất chính là cu Tít. Anh nắm tay vợ òa khóc rồi gật đầu, anh sẽ thay chị dạy dỗ con nên người.

Cái chết của chị không chỉ là cú sốc của gia đình mà còn khiến cho mọi người hoảng loạn; bởi cách đây hơn 3 tháng thôi; anh chị đã vay từng nhà một số tiền rất lớn. Ít thì mấy chục mà nhiều thì cả trăm, có nhà anh chị vay nóng đến tận 300 triệu; vốn dĩ vợ chồng anh chị là kiểu mẫu gia đình trẻ thành đạt sớm; chưa đến 30 đã xây được nhà, mua được xe, kinh tế ổn định; chính bởi vậy mà khi anh nói là vay tiền để làm ăn, thâm chị còn sẵn sàng thế chấp nhà và xe, thì không một ai không tin cả.

Nhưng tất cả mọi người đều bị lừa, anh chị không hề làm ăn vụ gì, vì chị bị ung thư ở gia đoạn cuối mới phát hiện ra nên anh chạy vay khắp nơi vay tiền để chữa bệnh cho chị. Còn nước còn tát, tình yêu anh dành cho chị quá lớn, anh sẵn sàng bất chấp kể cả nói dối để vay được tiền chạy chữa; nhưng cuối cùng chị cũng không thể qua khỏi.

Trong đám tang của vợ, khi mọi người đau lòng khôn nguôi thì có những người từng cho vay tiền vì quá phẫn nộ mà đến đập phá; anh đã phải quỳ xuống cầu xin, xin hãy để co chị ra đi thanh thản, rồi mọi người muốn thế nào anh cũng sẽ chịu hết.

Trong thoáng chốc, một gia đình 3 người hạnh phúc đã tan đàn xẻ nghé: nhà cửa, xe, các vật dụng đều bị xiết nợ; anh chẳng thể nào gà trống nuôi con được, bởi vì số tiền nợ quá lớn nên anh phải lăn ra đi làm; vậy là thằng cu Tít phải ở với ông bà ngoại. Nhìn ánh mắt vô hồn của con, anh phải kìm lòng lắm mới có thể ra đi được, bởi nếu đi cùng anh thì thằng bé sẽ không được chăm sóc tử tế, nó mới chỉ có 4 tuổi đầu.

Anh nghỉ việc nhà nước để đi buôn gỗ với người ta, từ một công nhân viên chức gương mẫu- một đảng viên giỏi giang; giờ đây anh lại phải từ bỏ hết hoài bão, ước mơ và tư tưởng sống của mình để đi làm công việc mà trước giờ anh rất coi thường nó.

Lúc đầu đi theo người ta làm việc nhìn thấy những mánh khóe gian lận, hành vi sai trái anh không thể làm được; nhưng cuối cùng chỉ sau 2-3 lần theo chân nhìn lỏm, anh cũng đã nhúng tràm. Chỉ cần có tiền để trả nợ thôi, anh sẽ bất chấp làm hết; anh sẽ nhanh chóng đón cu Tít về ở với mình; để giữ đúng lời hứa với vợ anh.

Đi buôn gỗ được rất nhiều tiền nhưng cuộc sống nay đây mai đó, có khi cả mấy tháng trời anh cũng không về nhà được, nghe thấy tiếng khóc đòi bố của con qua điện thoại, khiến lòng anh đau nhói. “Sẽ rất nhanh thôi, bố sẽ đón con về con trai.” Anh tự nhủ như vậy rồi lại lao vào công việc điên cuồng.

Tối nay cũng vậy, ku Tít khóc ngằn ngặt không chịu ngủ khiến ông bà ngoại phải gọi cho anh vào lúc nửa đêm, đã thành thói quen rồi, anh nhẹ nhàng vỗ về con:

– Tít ngoan, sao giờ này còn chưa ngủ hả con?

– Bố ơi, khi nào bố mới về, con nhớ bố lắm.

– Bố sắp về rồi, vài ngày nữa bố về với Tít nhé.

– Bố ơi, mai là sinh nhật Tít, ông bà bảo tổ chức sinh nhật cho con, bố về với con đi…

Không biết phải dỗ dành bao nhiêu lâu, con trai anh mới chịu đi ngủ; anh cũng không chợp mắt được nữa, nhìn đồng hồ cho đến khi gà gáy rồi lạ bật dậy đi làm. Anh nhớ vợ, nhớ con da diết; anh quyết định làm nốt tuần này rồi sẽ xin nghỉ phép mấy hôm, anh về với con trai anh cho đỡ nhớ.

Nhưng só phận nghiệt ngã, anh chẳng bao giờ được nhìn thấy mặt con nữa rồi.

Sinh nhật cu Tít đòi ông bà làm thịt cóc cho nó ăn, vì ngày xưa ở nhà anh nấu cháo cóc rất ngon nên nó bị nghiện. Chiều lòng cháu, ông ngoại bắt cóc rồi làm thịt cho nó ăn, nhưng ông già rồi mắt kém nên làm không hết được mật cóc, còn sót lại một chút; ai ngờ con cóc đó đã cướp đi cu Tít mãi mãi.

Sau khi ăn xong cháo, cu Tít chơi một hồi rồi lăn ra đất co giật, sùi bọt mép; ông bà đang lúi húi chuẩn bị sinh nhật cho cháu thì hoảng hốt đưa nó đi bệnh viện cấp cứu; dù đã chuyển xuống bệnh viện tỉnh, nhưng cu Tít cũng không thể qua khỏi. Cái chết đột ngột của cháu, khiến ông bà ngoài ngất luôn tại chỗ.

Cả hôm đó anh cứ thấy nóng ruột, rồi khi tan làm anh gọi vội về nhưng không ai nghe máy; cho đến khi nghe được tin dữ đó; anh không còn đủ tỉnh táo để nghe gì nữa, anh phi về luôn trong đêm.

Nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn đã tím ngắt của con trai, anh không thể giữ bình tĩnh được; liên tục gào thét trong bệnh viện , anh không chấp nhận được sự thật này. Trong vòng nửa năm, anh mất cả vợ lẫn con; tại sao gia đình anh lại lâm vào bi kịch như vậy; bố vợ anh tự dằn vặt mình mà đòi tự tử, anh vừa hận là vừa thương ông cũng phải chịu cảnh mất con- mất cháu; phải làm sao đây khi nỗi đau này quá lớn, anh sợ mình không thể vượt qua.

Nhưng rồi, bản thân anh lại là người bình tĩnh lại nhanh nhất, anh phải làm chỗ dựa cho bố mẹ 2 bên, anh phải lo hậu sự cho con trai thật tốt. Anh không đi làm nữa mà ở lại để làm 49 ngày cho con luôn. Sáng nào vào phòng thờ cũng thấy di ảnh của con bị ngã úp xuống, anh lo lắng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tưởng gió thổi vào nên anh đi đóng cửa sổ, nhưng ngày hôm sau nó vẫn như vậy. Cuối cùng, anh quyết định lắp camera xem thực hư chuyện là thế nào.

Cả đêm đó, anh trằn trọc không ngủ, check cam liên tục xem thế nào và khi đồng hồ điểm 2h sáng; anh hú hồn khi nhìn thấy cái bóng đen đang di chuyển lại gần bàn thờ và nhìn vào di ảnh của con trai anh; do đèn không bật nên anh không thể nhìn ra mặt mũi người đó thế nào; vội vàng cầm gậy phi sang phòng thờ, anh sẽ trừng trị đứa nào dám làm thế với con trai anh.

Nhưng khi anh sang đến nơi, dù bật choang đèn cũng thây người nào; rõ ràng là không có một ai; nhà anh lại là nhà ống, trộm hay người lạ không thể biến mất nhanh như vậy được, huống gì phải đi qua phòng anh thì mới đến cửa chính.

Suy nghĩ một hồi, anh lặng lẽ lau nước mắt rồi đến thắp hương cho vợ: “Vợ ơi, có phải em về thăm nhà hay không? Anh biết em giận anh không chăm tốt cho cu Tít, xin em ở dưới đó hãy đón con về rồi nuôi con nên người; anh sẽ đoàn tụ với mẹ con sau. Còn bây giờ, xin em đừng giận rồi phá nữa được không, bố mẹ đổ bệnh cả rồi, bây giờ chỉ còn mình anh phải gắng gượng để còn chăm sóc cho ông bà.”

Thắp hương xong cho vợ rồi anh thắp cho con trai một nén; sau đó trở về phòng và không xem lại cam nữa; sáng sớm hôm sau anh cũng tháo cam ở phòng thờ luôn. Không biết có chuyện âm dương hiểu nhau vì lý do gì, nhưng kể từ ngày hôm đó trở đi, di ảnh con trai không bao giờ bị đổ nữa.

Loading...

Không có nhận xét nào: