Tin tức

[Tin%20tuc][bleft]

Có thể bạn quan tâm

Loading...

Đọc & Suy ngẫm

[Doc%20-%20Suy%20ngam][bsummary]

Video

[Video][twocolumns]

Bức thư nghẹn lòng của bé gái gửi bố: “Con biết rằng không ai muốn con có mặt trên đời này”


Loading...

Đọc những dòng chữ nguệch ngoạc trên 4 mặt giấy, cảm nhận được nỗi đau len lỏi đến tận đáy lòng của cô bé chắc mới chỉ là học sinh tiểu học, ai cũng bất giác nghẹn lòng rơi nước mắt.

Bi kịch của nhiều gia đình thời nay: mâu thuẫn của người lớn luôn trút lên đầu lũ trẻ dù chúng không hề có lỗi. Bức thư của một bé gái được viết bằng nét chữ non nớt với hàng loạt mẩu chuyện vỡ vụn chắp vá đã lột trần sự đau khổ của tất cả thành viên trong một gia đình. Đó chính là câu chuyện bi kịch mà một bé gái đang phải chịu đựng, bơ vơ trong chính gia đình của mình làm lay động trái tim của hàng nghìn người.

Trong bức thư, cô bé ấy đã viết:

“Bố kính yêu!

Con muốn được nói chuyện với bố, nhưng vì bố bận nên con viết thư cho bố. Con nghĩ rằng con có rất nhiều điều muốn nói với bố nhưng con không thể viết được hết, vì con đang rất đau đầu. Bố ơi, con rất yêu bố mẹ và em Chi, con yêu cả ông bà nội và ông bà ngoại nữa. Con đã cố gắng học giỏi, ngoan và chăm sóc em Chi. Nhưng con không thể cố gắng được nữa vì con rất đau đầu.


Bức thư dài 4 mặt giấy đang thu hút sự quan tâm của dư luận.

Bố ơi! Tất cả mọi chuyện là vì con, nên mẹ mới khổ như vậy. Nếu không vì con thì mẹ đã không phải lấy bố, mẹ đã không khổ như vậy. Con biết rằng không ai muốn con có mặt trên đời này cả, nên con không có được tình yêu từ mọi người. Kể cả bố, bố cũng không yêu con như bố của các bạn.

Con ước gì được bố đưa đón đi học hằng ngày, nhìn các bạn được bố đón hết giờ học, con nhớ bố lắm, con chỉ biết khóc thôi. Đêm con không ngủ được vì nghĩ đến mẹ và nhớ bố. Vì con mà mẹ phải khổ, vì con mà ông nội đánh mẹ, đập đầu mẹ vào bờ tường, túm tóc mẹ kéo mặt mẹ ra phía sau, lúc mẹ ngã xuống đất ông vẫn dùng chân đạp vào đầu vào mặt mẹ.

Lúc đấy bà nội nhìn thấy mẹ đau, bà không can ông, bà cũng không đỡ mẹ dậy, bà còn chửi mẹ. Con sợ ông bà lắm bố ạ, nên con không thể về ở cùng ông bà được. Đã nhiều lần mẹ muốn cho ông xe ôm chở con về thăm ông bà, nhưng con sợ. Lần trước bố chở con về quê, bà nội nói chuyện với con ở trong bếp: “Mẹ là con vật, bên ông bà ngoại là 1 lũ rắn độc hút hết máu nhà bà nội”.


Những câu nói ngây thơ của một đứa trẻ khiến hàng vạn người lớn phải nói lòng, ngẫm lại những hành đông của mình liệu có vô tình làm tổn thương những đứa trẻ?

Bố ơi! Con mệt quá. Bà nội có thương con không? Bà nội có thương bố không? Thương mẹ không? Sao bà lại quét rác hất vào mặt để mẹ ngồi mẹ khóc, không dám cãi bà?

Con nhớ khi ông nội cầm dao đuổi bà nội và hất mâm cơm ra sân, bà nội khóc, mẹ thương bà mẹ nhảy vào đỡ dao cho bà. Buổi tối khuya bà nội bị ông nội đánh, không cho vào nhà, bà nội phải sang nhà bà Thủy ngủ, gọi điện cho mẹ bảo mẹ đưa tiền về cho bà nội vay và mua thuốc bổ cho bà.

Sáng hôm sau ông xe ôm chở mẹ và con về. Mẹ rút tiền về đưa cho bà nội. Mẹ thương bà lắm. Mẹ còn ôm bà nội khóc ở trong bếp, mẹ còn quỳ xuống xin ông nội cho bà nội vào nhà.

Bố ơi sao nhà mình khổ thế.

Con không muốn sống nữa, bạn nào cũng hỏi bố con đâu? Con thấy mẹ không ngủ được, mẹ uống thuốc xong thì ngủ. Bố ơi. Con xin lỗi bố, con xin lỗi mẹ. Con lấy thuốc của mẹ để uống.

Con không muốn ở nhà nữa”.

Không ai biết bé gái ấy là ai nhưng những dòng thư đầy dằn vặt, tổn thương của một đứa trẻ đã gây xúc động mạnh cho những người đọc. Cô bé ấy đã tận mắt chứng kiến mối quan hệ thờ ơ giữa những người ruột thịt mà em yêu thương nhất, cảm nhận được thái độ, lối suy nghĩ của bố mẹ, ông bà về nhau, những kỳ thị phân biệt, lời nói cay nghiệt trút lên nhau, ép một đứa trẻ trắng trong như tờ giấy phải nhúng mình vào bầu không khí ngột ngạt, uất ức mỗi ngày.


Rất nhiều người muốn biết cô bé đã viết bức thư này là ai để cứu em ra khỏi căn nhà như địa ngục ấy càng sớm càng tốt. (Ảnh minh họa)

Trong khi đó, người bố lại vô tâm lạnh lùng, không một ai quan tâm, thấu hiểu được suy nghĩ và những tổn thương mà cô bé phải chịu đựng. Có lẽ, cũng chẳng ai hình dung được nỗi đau mà cô bé phải chịu đựng, đến mức nào em mới nức nở rằng “con không muốn sống nữa”. Đó không phải là lỗi lầm của chúng! Đó là hậu quả chuỗi cảm xúc ích kỷ của người lớn, bắt lũ trẻ phải chịu đựng sự tra tấn tinh thần khiến cô bé còn đau đớn hơn bị đánh gấp nghìn lần.

Đáng lẽ ra ở độ tuổi của cô bé và nhiều đứa trẻ bất hạnh đang sống trong cảnh giống như em, 4 bức tường ấy phải là tổ ấm, nơi yêu thương, đùm bọc lấy những tâm hồn non nớt, khiến cho nụ cười được thắp lên và cho tuổi thơ tràn đầy tiếng cười.

Những dòng thư của cô bé chính là tiếng chuông cảnh tỉnh người lớn chúng ta phải nhận ra, nếu không tránh được lục đục gia đình, xin đừng để những đứa trẻ lớn lên với ám ảnh thành sẹo trong lòng. Đừng đẩy chúng đến bờ vực tuyệt vọng, đừng để đến khi mọi chuyện đã quá muộn màng mới hối hận.

Loading...

Không có nhận xét nào: