Chồng mất 3 năm, con dâu không đi bước nữa, nửa đêm bố chồng lén đưa về nhà một người đàn ông rồi gõ cửa phòng con dâu



Loading...

Nhìn con trai đã mất 3 năm rồi, mình con dâu vất vả, ông thương con dâu lắm. Mà con dâu ông vẫn còn rất trẻ nên nghĩ đi nghĩ lại một hồi, ông quyết định làm chuyện đó.

Mọi người khuyên thế nào ông cũng nhất định không chịu đi bước nữa, lý do cũng chỉ vì ông không muốn con ông phải chịu cảm giác chia sẻ. Ông không muốn con ông vừa mới phải chịu nỗi đau mất mẹ, đã phải không quen với cảm giác có một người phụ nữ lạ mặt ở trong nhà mình thay vào vị trí của mẹ nó. Mọi người nói ông là một người bố vĩ đại, chấp nhận hy sinh cuộc sống của mình vì con. Ông chỉ cười, ông chẳng vĩ đại gì hết, nếu thật lòng mong mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất thì bất cứ người bố nào cũng sẽ đều làm như vậy thôi.
Con trai ông càng lớn càng hiểu chuyện và là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Trưởng thành, nó đã không ít lần nói với ông:

– Bố hãy tìm một người có thể thay con chăm sóc cho bố lúc về già đi. Con chăm cha không bằng bà chăm ông mà.

Nhưng ông chỉ cười hiền rồi lắc đầu. Chừng này tuổi rồi ông cũng chẳng mong gì hơn nữa ngoài việc được nhìn thấy con cái sống hạnh phúc đâu.

Anh con trai của ông là một người rất hiểu chuyện. Anh không ngừng muốn tìm cho bố mình một người phụ nữ tốt nhưng ông bằng giá nào cũng phải từ chối cho bằng được. Không còn cách nào khác, anh chỉ có thể yêu thương một người con gái tốt cũng như anh, bằng lòng chăm sóc cho bố anh đến suốt cuộc đời. Và anh may mắn, anh đã làm được điều ấy.

Chị là một cô gái tốt bụng, hiền lành, chăm chỉ. Chị không quá xinh đẹp, quá giỏi giang để có thể xứng với anh nhưng với anh, chị như vậy là quá hoàn hảo rồi và anh không cần gì hơn nữa. Cũng đúng như anh mong đợi, chị thực lòng đối xử và chăm sóc vô cùng tốt cho bố chồng. Nhất là thời gian ông đau yếu, dù cho bụng mang dạ chửa chị cũng không cảm thấy phiền hà, mệt mỏi.

Chị thực lòng ngưỡng mộ bố chồng chị. Phải là một người đàn ông bản lĩnh, yêu thương con và một lòng chung thủy thì ông mới có thể chịu đựng và làm được như thế. Rồi gia đình nhỏ đón thêm thành viên mới. Thời gian cứ thế trôi đi, ai cũng nghĩ gia đình họ sẽ như thế, mãi mãi hạnh phúc bên nhau cho đến khi…

Vụ tai nạn bất ngờ kia đã cướp đi trụ cột gia đình là anh. Sự ra đi đột ngột của anh khiến cho chị suy sụp. Chị cứ trốn trong phòng ôm hình anh mà khóc suốt. Ông lại một mìn gắng gượng, nén nỗi đau vào trong để chăm sóc cho đứa cháu nhỏ và không ngừng tìm mọi cách mà động viên con dâu.

– Con trai con đã mất bố rồi, con đừng để cho nó mất mẹ nữa. Nó đáng thương lắm!

Chị hiểu ý bố chồng chị là gì. Thời gian hình như là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Chị dần lấy lại bình tĩnh và cân bằng được cuộc sống. Vì chị hiểu rằng người cần được chị chăm sóc không chỉ có con trai chị mà còn có cả bố chồng chị nữa. Cuộc đời người đàn ông trải qua hai lần mất mát, ông lại tuổi cao sức yếu, như vậy là quá đỉ với cuộc đời một con người rồi. Nhưng chị lại không ngờ bố chồng chị lại có thể…

Sau khi anh mất, chị cũng tất bật với công việc và bận rộn hơn vì chị hiểu bây giờ chị chính là chủ của gia đình. Bố chồng chị cũng đã nghỉ hưu và giúp đỡ chị rất nhiều công việc, đặc biệt là việc chăm sóc con cái. Nhìn cách mà ông năng động, nhiệt tình với mọi người, người ta đoán là ông đang hồi xuân. Không ít người cũng từ đó mà đồn ra đồn vào rằng giữa cô và bố chồng có mối quan hệ không bình thường. Nhưng xem ra cô chẳng quan tâm mấy đâu. Bởi cô còn nhiều việc phải quan tâm hơn thế.

Còn bố chồng cô, nhìn con trai đã mất 3 năm rồi, mình con dâu vất vả, ông thương con dâu lắm. Mà con dâu ông vẫn còn rất trẻ, con người ai chẳng có nhu cầu sinh lý. Mà sinh lý thì cũng liên quan đến sức khỏe. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, ông quyết định làm chuyện đó.

Nửa đêm hôm ấy, ông lén đứa về nhà một người đàn ông còn gõ cửa phòng con dâu ông:

– Để bố giúp con giải tỏa nhé!

Chị chết đứng trước câu nói của bố chồng. Chi không dám nghĩ ông là một người có văn hóa, có đạo đức mà lại nói ra với chị những lời như vậy. Nhưng…

– Bố… người đàn ông này là…

– Bố hy vọng con có thể thấy thoải mái hơn. Chồng con mất cũng đã lâu rồi mà.

– Bố con thật sự không cần đâu. Bố là đàn ông mà bố còn chịu đựng được nữa là con. Hơn nữa con cũng như bố, con thực sự không muốn con trai của con cũng bị tổn thương chỉ vì những chuyện này. Bố cũng hiểu con phải không.

Người đàn ông kia rời đi ngay sau đó. Câu chuyện được giữ bí mật. Rất tự nhiên, chị ôm chặt lấy bố chồng mà khóc như thể bố chồng chị chính là bố đẻ của chị vậy.

Để đóng góp THƠ và những dòng STT tâm trạng của chính bạn, các bạn vui lòng vào → DIỄN ĐÀN gửi bài viết sau khi được phê duyệt chúng tôi sẽ đăng lên trang web Chat Đêm. Chúc các bạn luôn có những phút thư giãn thoải mái nhất tại đây!


Loading...