Chuốc rượu cho bạn gái say mềm không có sức phản kháng, tôi nhẹ nhàng dìu em vào nhà nghỉ nhưng câu nói lúc mê man của em khiến tôi từ bỏ ngay ý định bỉ ổi



Loading...

Chúng tôi cạn chén cùng nhau vừa khóc vừa cười, em chưa bao giờ đụng vào 1 giọt rượu nào cả; sau 1 hồi thì em say, nhìn em ngả vào lòng tôi yếu đuối- mỏng manh; tôi như một thằng điên dìu em vào nhà nghỉ.

Hà là tình đầu và tôi cũng nguyện là tình cuối, chúng tôi yêu nhau ngót ngét cũng gần 10 năm; trên giảng đường cấp 3 rồi vào đại học, cùng nhau tốt nghiệp rồi đi xin việc; cùng nhau cố gắng vì tương lai của cả 2 đứa.

Trong suốt 10 năm đó, chưa bao giờ tôi say nắng hay để ý đến một ai khác ngoài em- người con gái gốc Huế nhẹ nhàng, nữ tính và đảm đang. Cả đại gia đình em đều ở Huế nhưng vì cấp 3 em thi đậu trường chuyên ở Hà Nội nên bố mẹ em đồng ý cho em ra đây học cho có điều kiện hơn. Từ những ngày đầu gặp gỡ, tôi đã biết mình phải lòng cô bạn tiểu thư, duyên dáng này đến nhường nào.

Chúng tôi đã có những tháng tuổi trẻ thật ý nghĩa và tuơi đẹp, em và tôi dù sa vào lưới tình nhưng vẫn luôn nằm trong top danh sách học sinh giỏi của trường, chính bởi vậy mà bạn bè ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi lắm.

Lên đại học Hà trở thành hoa khôi của trường còn tôi thì giữ chức chủ tích hội sinh viên của một trường khác, người ngoài nhìn vào ai cũng khen tấm tắc chúng tôi đẹp đôi; bố mẹ tôi lúc này cũng nghe phong phanh chuyện tôi có một người bạn gái xinh đẹp thì cũng tò mò. Năm thứ 2 đại học tôi đưa Hà về ra mắt.

Sự thông minh và khéo léo của em đã hoàn toàn chinh phục được trái tim bố mẹ tôi, nhìn bố gật gù khen ngợi tài nấu nướng của Hà, còn mẹ thì cứ khen gu thẩm mỹ của em tốt, chọn đúng cái váy mà me thích; tôi mỉm cười hạnh phúc cho tình yêu đẹp của mình sẽ sớm đi đến happy ending.

Ra trường đi làm được 3 năm thì bố mẹ Hà giục cưới, bởi Hà là chị cả của gia đình nên yên bề gia thất sớm để bố mẹ còn an tâm, trai 27 vẫn còn trẻ nhưng gái 27 tuổi thì cũng sắp lỡ thì rồi; dù em không nói ra nhưng tôi biết đến lúc mình nên ngỏ cưới em rồi; vả lại kinh tê gia đình 2 bên đều ổn định thì còn sợ điều gì nữa.

2 nhà cũng hỏi thăm nhiều qua điện thoại, bố mẹ tôi định tháng sau sẽ vào nhà gái chơi nhà, rồi nhà họ lại ra thăm lại; hằng ngày sau giờ tan tầm là Hà lại với tôi lại cùng nhau tìm hiểu xem chụp ảnh cưới ở đâu cho đẹp, đám cưới xong sẽ đi trăng mật ở đâu…tự trong lòng tôi trào dâng một cảm giác mãnh liệt hạnh phúc, bởi tôi sắp lấy được người tôi yêu thương.

Nhưng người tính không bằng trời tính; gia đình tôi bỗng nhiên gặp đại nạn.

Bố tôi đột ngột qua đời do cơn đau tim khiến cả công ty lao đao, lúc này những cổ đông vốn có dã tâm cướp công ty đã kết bè cánh với nhau để gây áp lực cho mẹ tôi; nhìn mẹ yếu đuối mệt mỏi hằng ngày rồi lại ôm di ảnh bố mà khóc, lòng tôi thấy có lỗi vô cùng.

Cũng chỉ vì cái tính nghệ sỹ của mình mà tô nhất quyết không chịu đi theo ngành của bố để sau này về phụ giúp, trong khi tôi là con 1 của gia đình; như vây đủ để hiểu bố mẹ tôi chiều tôi đến mức nào. Có nằm mơ tôi cũng không giám nghĩ đến, bố tôi lại bất ngờ ra đi như vậy, đẻ lại bao nhiêu công trinh dự án đang dở dang.

Trong vòng 1 tháng mà thị trường đã biến động lớn rồi, mình mẹ tôi thật sự chẳng thể nào mà cầm cự được mãi; những lúc như vậy tôi thật sự rất muốn bảo vệ mẹ và công ty nhưng khổ nỗi tôi có học hành gì về ngành đó đâu mà biết; chưa kể khi công ty xảy ra chuyên rồi, tôi mới phát hiện ra, thì ra bố mẹ phải vất vả vô cùng mới có thể chèo lái tốt được.

Trong lúc gia đình tôi gặp khó khăn, Hà ngày nào cũng sang nấu cơm rồi động viên mẹ con tôi, tôi biết ơn em vì trong lúc nguy nan nhất em vẫn ở đây, nắm chặt tay tôi và truyền cho tôi sức mạnh. Nhìn ánh mắt của em và mẹ, tôi tự nhủ dù có thế nào cũng phải bảo vệ 2 người phụ nữ ấy.

Công ty nhà tôi càng lúc càng loạn, khi sắp phải đứng giữa nguy cơ bị phá sản thì bất ngờ bạn của bố tôi năm xưa đã ra tay giúp đỡ, cho mượn vốn để xoay vòng. Nhờ có bác ấy mà nhà tôi mừng như bắt được vàng vậy, mẹ tôi có động lực để quyết tâm bảo vệ sự nghiệp của bố tôi đến cùng. Tôi cũng mừng lắm, hi vọng sóng gió này nhanh chóng qua đi, gia đình tôi sẽ lại yên ấm như xưa; tôi nói với Hà hãy thông cảm đợi tôi thêm 1-2 năm nữa nhé, em chị nhẹ nhàng gật đầu rồi động viên tôi.

Những tưởng người bạn của bố tôi có lòng tốt thật, ai dè bác ấy, à mà gọi là ông ta mới phải, đã lợi dụng lúc gia đình tôi khó khăn để đưa ra điều kiện: nhìn thấy tôi tuấn tú, ông ta muốn tôi lấy con gái ông ta rồi về học thêm kinh doanh để cai quản sự nghiệp của cả 2 nhà.

Lời ông ta nói khiến gia đình tôi bị sốc vô cùng, bởi vì ông ta và con gái ông ta rõ ràng có biết Hà là bạn gái- là vợ chưa cưới của tôi cơ mà; tại sao ông ta có thể như vạy được. Tôi nhất quyết không đồng ý, thì ông tra liền trở măt sẽ rút lại vốn luôn, nhìn anh mắt của mẹ thất thần mà tôi cảm thấy bất lực vô cùng; mhin ánh mẳ hoang mang của Hà, tôi chỉ muốn ôm em vào lòng và nói chắc như đinh đóng cột, rằng: yên tâm anh sẽ không bao giơ bỏ em đâu.

Nhưng!! Tôi đã chần chờ!! Tôi lo sợ!!

Hôm đó. sau cả một ngày chiến đấu ở công ty, mẹ trở về trong trạng thái vô cùng mệt mỏi; Hà đã nấu sẵn một nồi súp gà tẩm bổ cho mẹ; mẹ lắc rồi ra hiệu cho 2 đứa vào phòng. Mẹ có nói qua về tình hình của công ty rồi lặng lẽ khóc, tôi hiểu dần có lẽ tình hình chẳng còn có thể cầm cự được nữa rồi. Bất ngờ, mẹ quỳ xuống trước mặt Hà và nói trong nước mắt:

- Con ơi, bác có lỗi với con nhiều lắm.

- Bác ơi bác đứng dậy đi ạ, bác đừng như vậy. Hà hốt hoảng đỡ mẹ tôi dậy, còn tôi thì ngồi thần ra dự đoán được sự việc sắp xảy ra.

- Bác biết cả đời này cũng không đền hết lỗi lầm với con được, quả báo này kiếp sau bác nhận hết; bác xin con hãy cứu lấy gia đình bác, sự nghiệp của bác trai được không con??

- Dạ, con đang nghe đây ạ. Hà cũng khóc nức nở

- Bác cầu xin con hãy rời xa thằng Hải, 2 đứa hãy chia tay đi, thằng Hải phải lấy con gái nhà đó thì mới vực dậy được công ty; bác xin con hãy giúp gia đình bác, bác đội ơn con. Mẹ tôi như một người khác, nói năng lảm nhảm rồi khóc và cuối cùng bà đã ngất đi vì kiệt sức.

Sau khi bế mẹ về phòng ngủ, tôi và Hà lặng lẽ ôm nhau và khóc, chẳng còn gì cay đắng hơn thì yêu nhau ngần ây năm mà phải chia tay thế này; tuổi xuân của em, tôi phải làm gì để bù đắp đây. Bên tình- bên nghĩa; tôi cũng không thể nào làm gì được.

Sau đó, chúng tôi đa nói lời chia tay nhau; không chút giận hờn, không oán trách; chính vì em thông cảm và chấp nhận nên tôi càng dằn vặt mình nhiều hơn. Em có ý định về Huế để sống, còn tôi thì hẹn hò với con gái của ân nhận; mỗi khi trở về tôi lại cảm thấy mình như 1 thằng hèn không hơn không kém: từ bỏ người con gái mình yêu để đi nịnh nọt một người con gái khác đẻ cứu công ty.

Lòng tôi nhớ về Hà da diết mỗi đêm, khi nghe tin em sẽ bay vào trong đó trong tuần tới, tôi điên cuồng cầu xin em hãy gặp tôi 1 lần cuối.

Chúng tôi cạn chén cùng nhau vừa khóc vừa cười, em chưa bao giờ đụng vào 1 giọt rượu nào cả; sau 1 hồi thì em say, nhìn em ngả vào lòng tôi yếu đuối- mỏng manh; tôi như một thằng điên dìu em vào nhà nghỉ.

Lúc này tôi như một tên cầm thú muốn chiếm đoạt em, chỉ cần nghĩ sau này em sẽ thuộc về ai, lân đầu tiên của em sẽ trao cho người đó là tôi lại như muốn phát điên lên; bàn tay tôi lần mò sờ soạng khắp người em, nhưng khi tôi định làm cái điều xằng bậy ấy, thì em bỗng lẩm bẩm trong miệng

- Anh hãy sống thật tốt nhé, phải thật hạnh phúc nhé anh yêu!!

Bàn tay tôi cứng đờ trong không trung, tôi không còn đủ dũng khí đẻ tiếp tục nữa. Tại sao lúc nào em cũng lương thiện như vậy; ngay cả lúc em rơi xuống vực thẳm mà người đẩy em không ai khác lại là người em yêu thương nhất, thì em vẫn không oán trách tôi nửa lời.

” Hà ơi!! Nhất định kiếp sau anh sẽ làm trâu ngựa để báo đáp em”.

Khánh Linh/ theo thể thao xã hội

Để đóng góp THƠ và những dòng STT tâm trạng của chính bạn, các bạn vui lòng vào → DIỄN ĐÀN gửi bài viết sau khi được phê duyệt chúng tôi sẽ đăng lên trang web Chat Đêm. Chúc các bạn luôn có những phút thư giãn thoải mái nhất tại đây!


Loading...