Người đáng thương ắt có chỗ đáng hận, một đời lầm lỡ ba kiếp trả đền



Loading...

“Sinh ra cũng một kiếp người
Kẻ trong nhung gấm, kẻ thời đói ăn”


Cuộc sống quanh ta, có những người được sống trong nhung ấm nệm êm từ lúc lọt lòng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Nhưng lại có người ngay tự lúc chào đời đã chịu cảnh bất hạnh khổ đau tã không đủ ấm, sữa chẳng đủ lo, thân chẳng kiện toàn.

Trên đường đời tấp nập, có những lúc ta vô tình bắt gặp cảnh đau thương: người xin ăn thân chẳng đủ đầy, manh áo rách lê thân ngoài hè phố, từng bước đi ôi muôn vàn đau khổ, hỏi vì sao nguyên cớ bởi vì đâu?

Kỳ thực chuyện trên đời tốt xấu đều do nhân quả, người đáng thương ắt có điều đáng hận, dưới đây là một câu chuyện kể về một người ăn xin hai mắt mù loà, cha không nuôi mẹ cũng chẳng nhòm, thân cô độc sống một đời lầm lụi.

Có một cậu bé ăn mày hai mắt mù lòa sống đơn độc một mình. Khi vừa sinh ra không được bao lâu thì bị cha mẹ đẻ vứt bỏ do bị mù, sau được một người đàn ông tàn tật sống bằng nghề nhặt mót đồ mang về nuôi. Cậu nhờ người cha nuôi này chăm sóc mà dần lớn khôn, sau này người cha nuôi tàn tật cũng vì bệnh mà qua đời, cậu lại một lần nữa trở thành cô nhi.

Vì quá đau buồn, cậu nằm trên mộ phần của người cha nuôi mà gào khóc thảm thiết đến chết đi sống lại, cậu cảm thấy ông trời thật quá bất công, một lần cậu gào khóc mệt hồi lâu rồi lăn ra ngủ tại đó. Trong mơ màng, cậu thấy một lão nhân tóc bạc đến dùng tay làm phép diễn hóa cho cậu thấy một cảnh tượng, đó là tất cả những tội nghiệp mà cậu đã gây ra…


Trong mơ màng, cậu thấy một lão nhân tóc bạc đến dùng tay làm phép diễn hóa cho cậu thấy một cảnh tượng, đó là tất cả những tội nghiệp mà cậu đã gây ra… (Ảnh: youtube.com)

Câu chuyện tiền kiếp

Vào triều đại nhà Minh, cách kinh thành không xa có một gia đình đại phú gia, chủ nhân tên là Lý Phóng, tuy gia cảnh giàu có nhưng mà mãi đến tuổi trung niên mới có được mụn con trai, đặt tên là Đại Hỉ.

Vì mãi mới sinh được cậu con trai nên hai vợ chồng Lý Phóng vui mừng khôn xiết, từ nhỏ đến lớn, Đại Hỉ được sống trong nhung lụa và sự cưng chiều của cha mẹ. Đại Hỉ muốn gì được lấy, muốn làm gì thì làm, muốn đánh ai thì đánh, lâu ngày thành quen. Sau khi lớn lên, Đại Hỉ thường xuyên đi gây sự khắp nơi khiến bà con lối xóm, chẳng ngày được yên. Mỗi ngày cậu ta đều tiêu không biết bao nhiêu là tiền của và quậy phá khắp nơi.

Có một ngày Đại Hỉ đang đi trên đường, thấy một cô nương xinh đẹp nên khởi lòng tà niệm muốn chiếm đoạt người thiếu nữ đó. May thay thiếu nữ đó được một vị sư cưỡi ngựa đi ngang qua cứu chạy, Đại Hỉ đuổi theo, đến trước một ngôi chùa, vừa hay có lão hòa thượng vừa từ cổng lớn đi ra. Đại Hỉ nghi ngờ thiếu nữ đó đang ẩn trong chùa nên đòi vào, lão hòa thượng cản lại không cho, Đại Hỉ tức giận không cần phân bua, lập tức đánh lên đầu lão hòa thượng, có lẽ do đánh đúng chỗ hiểm, lão hòa thượng lăn ra chết luôn tại chỗ.

Đại Hỉ sau đó bị bắt vào nhà lao, cậu ta vì trốn tránh trách nhiệm nên đã vu khống lão hòa thượng cướp người phụ nữ đó của mình. Người nhà của Đại Hỉ cũng vì để chạy tội cho con trai mà đi mua chuộc quan viên, nhân chứng hòng đổi trắng thay đen, miễn sao cậu lo cho cậu quý tử độc đinh thoát khỏi tội hình. Sau khi cứu được Đại Hỉ trở về chẳng được bao lâu thì mẹ của Đại Hỉ bị mù đi hai mắt, cha Đại Hỉ cũng bị bệnh rồi qua đời.


Đứng trước biến cố to lớn, Đại Hỉ cũng tỉnh ngộ, nhận ra những việc mình làm là sai trái mà hối cải. (Ảnh: youtube.com)

May thay, đứng trước biến cố to lớn, Đại Hỉ tỉnh ngộ, nhận ra những việc mình làm là sai trái nên hối cải, hiếu kính mẹ già, học nấu cơm giặt quần áo, chăm sóc mẹ mình đến khi bà qua đời. Sau khi mẹ khuất núi chẳng được bao lâu, Đại Hỉ cũng vì uất ức mà chết.

Đại Hỉ trong câu chuyện trên chính là kiếp trước của cậu bé ăn xin mù loà trong kiếp này, sau khi lão nhân tóc trắng dùng phép thuật diễn hoá cho cậu nhìn thấy lại những gì kiếp trước của mình gây ra.

Lão nhân thở dài mà nói với cậu rằng: “Nợ nghiệp của ngươi quá lớn, không những ức hiếp con gái người ta, tiêu tiền như nước, điều càng oán trách hơn nữa đó là nhà người không chỉ phỉ báng người tu Phật, lại còn đánh chết người ta, tội càng thêm tội. Niệm tình nhà ngươi có hiếu với mẹ già mới tránh khỏi thần hồn tiêu tán, nay phạt nhà người ba đời không tiền của, ba đời không hôn nhân, ba đời ăn xin. Người biết không? Người cha nuôi tàn tật kiếp này mà ngươi gặp chính là người mẹ kiếp trước của ngươi, vì kiếp trước nuông chiều ngươi, khiến ngươi hư hỏng nên phạt bà ta ăn xin kiếp này. Vì kiếp trước ngươi đối xử hiếu thuận với bà ta cho nên kiếp này quay lại kết hợp nhân duyên nuôi ngươi khôn lớn. Nếu như kiếp này ngươi có thể giữ vững tâm tính, có thể tiêu trừ nghiệp chướng, khổ tận cam lai thì kiếp sau ắt sẽ có được phúc báo.

Lời bàn:

Vạn sự trên đời sướng khổ buồn vui, ấy là đều không nằm ngoài quy luật nhân quả tuần hoàn, cõi thế nhân mê lạc ta đâu có thể nhìn ra được chân tướng huyền cơ trong đó. Thiện ác hữu báo, không phải không báo chỉ là thời gian chưa đáo mà thôi, hỏi kiếp này sao khổ đau chồng chất, đó là bởi xưa kia đã sống chẳng đúng đạo làm người.


Vạn sự trên đời sướng khổ buồn vui, ấy là đều không nằm ngoài quy luật nhân quả tuần hoàn. (Ảnh: pinterest.com)

Cha ông ta thường nói “Phúc đức tại mẫu”. Thế mới hay: Nhân cách, đạo đức và phúc phận của con trẻ chịu ảnh hưởng rất lớn từ cha mẹ. Thân làm mẹ cha sinh con ra, nếu như cứ buông thả nuông chiều, không chăm lo, giáo dưỡng chu toàn thì không những khiến cho con cái dễ đi lầm đường lạc lối, từ đó tự hủy hoại đi tương lai sinh mệnh của mình, mà ngay cả bản thân đấng sinh thành cũng phải gánh chịu biết bao hậu quả và trách nhiệm không lường trước được.

Minh Vũ
Nguồn: dkn.tv

Bài viết nhiều người quan tâm: Con rể với mẹ vợ - Bố chồng và nàng dâu - Anh em loạn luân

Để HẸN HÒ cho cuộc sống thêm phần vui vẻ, bạn có thể tham gia ➤ HỘI ĐỘC THÂN. Muốn chia sẻ những câu chuyện đầy ý nghĩa, mời các bạn hãy đến với nhóm ➤ CHÂN LÝ SỐNG của chúng tôi.




Loading...