Anh em loạn luân



Loading...


Anh minh họa

Tổng hợp những bài tâm sự loạn luân giữa các anh em họ và anh em ruột trong gia đình.

Không biết làm sao đối mặt với anh trai

Em viết những dòng này trong tâm trạng hoang mang khủng hoảng, nên có thể nó hơi dài dòng lộn xộn, xin lỗi các chị trước ạ.

Em năm nay học 12. Nhà em đơn chiếc lắm, em không sống cùng bố từ bé, mẹ thì lúc nhỏ cũng không mấy khi sống gần, chỉ có em với anh trai ở nhà với ông bà. Anh hai em hơn em bảy tuổi, từ bé, hai là người chăm em, dạy em học, lo đủ các thứ nấu cơm, giặt giũ. Anh rất thương em, bảo vệ che chở em thay phần bố, gần gũi lo lắng cho em thay phần mẹ. Hai anh em thân nhau cực kỳ, ngoài trừ lúc đi học thôi, về nhà là như hình với bóng. Thân đến mức mà dù có phòng riêng, mỗi tối em vẫn luôn ôm chăn với gối qua phòng hai ngủ ké. Lúc ấy em còn bé, cũng vô tư không nghĩ gì nhiều. Ông bà thấy thế có la rầy, bảo em về phòng ngủ, nhưng em bướng lắm, với lại cũng quen có người ngủ cùng, một mình thì sợ ma không ngủ được, mà anh hai thì chiều em, thế nên anh em vẫn ngủ chung giường như vậy.

Đến năm em lên cấp II, anh hai học xong phổ thông, ra nước ngoài du học theo ý của người dì đang ở bên đấy. Em khóc dữ lắm, nhất quyết không chịu cho anh đi, nhưng cuối cùng cũng không thay đổi được gì, anh vẫn lên máy bay đi xa thật xa, để em ở nhà một mình với ông bà. Trong khoảng thời gian đấy, anh em vẫn giữ liên lạc luôn luôn, mỗi tối anh đều gọi cho em hỏi han mọi chuyện, nên dù ở xa nhưng tình cảm vẫn không khác gì trước kia. Thi thoảng anh hai cũng về vào dịp lễ tết, và tất nhiên, dù em đã lớn hơn, vẫn có thói quen ngủ cùng anh hai như trước, lúc ấy em cứ nghĩ, chẳng mấy khi anh ở nhà, tranh thủ ở̉ cạnh được càng nhiều thì càng tốt.

Rồi ông bà em cũng lần lượt qua đời, anh hai quyết định học xong thì về nước làm việc, vì để em một mình như thế thì cũng tội nghiệp. Em thì vừa đỗ vào một trường chuyên, cách nhà hơi xa (khoảng một giờ hơn đi xe máy), nên thuê phòng trọ để đi họ̣c cho tiện, chỉ về nhà vào cuối tuần. Những hôm được về nhà, em vẫn theo thói quen chui vào phòng anh hai, ôm anh ngủ khì khì như lú́c bé.

Thật tình thì em không có mẹ gần gũi dạy bảo, nên lúc đó không để ý gì tới giới tính, ngay cả lần «tới tháng» đầu tiên cũng là anh hai giảng giải cho. Em chỉ lo quay cuồng giữa trường học và lớp học thêm, bài vở thi cử, hết HSG lại Olympic, nên kỹ năng sống gần như ở mức O, càng không có chuyện yêu đương gì. Anh hai quản lý em rất nghiêm, luôn cấm tiệt giao du thân thiết với bọn con trai. Anh bảo rằng yêu đương làm xao nhãng học hành, rồi bọn con trai không đáng tin, em hay nhẹ dạ tin người, phải cảnh giác các thứ ... Từ bé đến giờ, hễ có bạn nam nào hơi thân một chút với em là anh hai đều tìm cách tách bọn em ra. Các bạn của em hay trêu rằng em có́ ông anh còn «ghen tuông» hơn cả người yêu thật. Em thì đã quen rồi, nên cảm thấy cũng bình thường. Từ nhỏ anh vẫn luôn thích quản lý mọi chuyện của em, quản lý từng miếng ăn, giấc ngủ đến định hướng tương lai, nghề nghiệp. Nhưng dần dà, càng ngày em càng cảm thấy sự quản lý đó nó thái quá lên. Những ngày em đi học không ở nhà, mỗi tối anh đều gọi cho em hơn nửa giờ để kiểm tra tình hình, hỏi han mọi thứ. Lúc em về nhà, điện thoại luôn bị anh kiểm tra từng ngóc ngách một, phát hiện tin nhắn hay số liên lạc lạ, anh đều truy hỏi cặn kẽ đó là của ai, nam hay nữ, quan hệ với em ra sao ... Không ít lần, anh thẳng tay xóa những bức ảnh em chụp cùng với các bạn nam trong lớ́p, ngay cả ảnh với cái anh khóa trên học chung trong đội tuyển chụp kỷ niệm lúc cả đội ra Hà Nội học, cũng bị anh nhấn nút xóa mà không hề hỏi ý kiến em. Tính anh hai vốn hiền hòa, nhỏ nhẹ, chưa từng la mắng gì em, nhưng anh nói gì là bắt em làm đó, không hề cho em cãi lại, cũng không quan tâm em nghĩ gì. Anh bảo rằng, em còn bé, không biết gì cả, cứ nghe lời anh là tốt nhất, anh không có chỉ sai đường cho em đâu. Dù có cảm thấy ngạt thở với cuộc sống như thế, em vẫn tự nhủ với mình rằng, bất kể chuyện gì đi nữa, anh hai cũng không có hại em, nghe anh là không sai. Vì vậy, em tiếp tục chịu đựng qua hai năm mấy.

Cho đến gần đây, bạn em khi biết em ngần ấy tuổi vẫn ngủ cùng anh trai thì có vẻ shock lắm, nó bảo em phải dời về phòng mình ngay. Nhưng em vẫn đinh ninh đấy là chuyện thường, với lại cũng tin tưởng anh trai tuyệt đối, nên không để tâm mấy đến lời nó. Và em chỉ nhận ra tầm nghiêm trọng của sự việc khi mọi chuyện đã xảy ra.

Có một đêm, em đang ngủ chập chờn thì thấy nhồn nhột ở cổ. Em lấy tay phủi ra nhưng không được. Tức mình, em mở mắt ra định xem xem chuyện gì. Và đập vào mắt em là một bàn tay đang sờ soạng vuốt ve chỗ cổ xuống xương quai xanh của em. Em nghĩ là anh hai đùa, đang định lên tiếng hỏi anh làm gì đó, thì hoảng sợ thấy bàn tay anh chui vào khe áo, sau đấy xoa xoa ngự̣c em. Em vừa sợ, vừa hoảng, không biết làm gì cả, cũng không dám lên tiếng. Vì em đang nằm quay lưng về phía anh hai nên có lẽ anh ấy không thấy em đã mở mắt ra, vẫn thản nhiên xoa xoa nắn nắn chỗ ngực em, rồi em nghe thấy anh thở gấp, một lúc sau thì bình thường trở lại, anh đắp chăn lại cho em, xong ôm em ngủ như mọi khi. Cả đêm đó em lại không tài nào ngủ nổi, vừa sợ lại vừa shock. Cho dù em tồ đến đâu thì cũng biết là anh vừa mới làm gì. Em vốn rất thần tượng anh hai, đối với em, anh luôn gương mẫu và đáng kính nhất, hơn xa so với người bố mờ nhạt trong trí nhớ. Vậy mà giờ đây, hình tượng vĩ đại ấy nó vỡ tan tành. Em không dám và không thể tin được người vừa làm những hành vi xâm phạm mình là anh của em, người anh trai luôn lo cho em từng li từng tí, bỏ cả sự nghiệp rộng mở xứ người để về chăm sóc em. Thậm chí, em không rõ rằng đây là lần đầu tiên hay là lần thứ bao nhiêu anh làm thế với em, vì em thường ngủ say như chết. Nó khủng khiếp lắm, cứ như cơn ác mộng, và em đã ước, giá như nó chỉ là á́c mộng thôi...

Từ hôm đó đến nay, em luôn tìm đủ cách để tránh mặt anh hai. Em bắt đầu nhận ra những sự bất thường trong ánh mắt anh nhìn em, những cái liếc đôi khi xuống phần ngực, cả những hành động ôm ấp thân mật, tựa như cố ý tiếp xúc đụng chạm với tần số cao mà trước kia em vẫn cho là bình thường giữa hai anh em. Em thậm chí cảm thấy sợ về nhà. Em lấy cớ bận học và bận các hoạt động của trường để ở lại phòng trọ. Nhưng đâu thể viện cớ bận mãi được? Tuần này, anh đã bắt đầu nghi ngờ thì phải. Em cũng không dám lần lữa nữa, chủ nhật chắc chắn phải về nhà rồi. Nhưng em sợ lắm, nhà chỉ có hai anh em, rộng lớn trống trải, kín cổng cao tường, khi đã đóng cửa rồi thì bên trong có la khản tiếng thì hàng xóm bên ngoài cũng chẳng nghe thấy gì. Em có ít bạn bè, và khá nhát, em không biết nói với ai, tâm sự̣ với ai, sợ bị người ta biết được, sợ bị cười chê, xầm xì. Người em tin nhất trở thành không đáng tin nhất. Em cảm thấy hoảng loạn và túng quẫn lắm, chỉ muốn anh em trở về vô tư như trước thôi. Anh hai là chỗ dựa gần như là duy nhất của em hiện tại.

Phải chăng là em chỉ hiểu lầm anh hai? Phải chăng là anh chỉ tưởng nhầm em là bạn gái mình? Em thật sự, thật sự mong như vậy.

TIN LIÊN QUAN

Mối tình ngang trái với người chị hơn tôi 12 tuổi

Những gì tôi sắp nói ra đây chỉ mong nhận được sự cảm thông của mọi người. Tôi cũng muốn chia sẻ cho nhẹ đi những nỗi niềm tôi đang mang trong lòng.

Tôi năm nay 27 tuổi, cái tuổi có thể yên bề gia thất. Hiện tôi đang làm việc cho một công ty nước ngoài và tương đối hài lòng về sự nghiệp. Thế nhưng, cuộc sống như một dây oan nghiệt ngã, đã níu tôi vào một vòng xoáy luẩn quẩn.

Ngày còn là một cậu sinh viên năm hai đại học, tôi gặp được chị tại một quán bún riêu đầu hẻm nơi tôi trọ. Chị thấy tôi và ngỏ ý mời tôi về dạy kèm cho con gái chị. Sau vài lời của chị và sau này chồng chị cũng thuyết phục, tôi đã đến dạy cho con gái chị.

Sau những ngày tháng đầu dạy cho con bé, tôi nhận ra sự hiện diện của chồng chị thưa dần. Có vài lần tôi hỏi thăm, chị ậm ừ nói rằng anh ấy đi công tác xa. Cho đến một ngày nọ, tôi đến thấy chị đứng khóc ngoài sân với mái tóc đã cắt thật ngắn, nhưng tôi không quan tâm nhiều. Cuối buổi học hôm đó, đứa bé nói với tôi: “Ba con không về nhà nữa, mẹ con nói thế”. Tôi cũng dần nhận ra gia đình chị đang gặp sóng gió.

Sau đó, chị có tâm sự với tôi rằng vợ chồng chị đã ly hôn vì anh đã theo người con gái bán cà phê, hai người đã lén lút hơn hai năm nay. Sau khi chị phát hiện, chồng chị đã quyết tâm ly hôn đường ai nấy đi và có cuộc sống riêng với người ấy. Chị đã cố níu kéo chồng với hy vọng đứa bé có cha và mẹ, nhưng chồng quá quyết tâm và chị đã buông tay. Hôm đó, chị khóc rất nhiều.

Tôi là một người sống khá nội tâm và cũng tình cảm. Qua những gì chị chia sẻ kèm với thời gian gắn bó hơn hai năm dạy đứa bé học, tôi đã thấy thương chị rất nhiều. Tình thương của tôi giống như tình cảm của đứa em trai dành cho chị gái của mình vậy. Suốt trong quá trình chồng chị ra đi, tôi hầu như làm tất cả mọi việc của người đàn ông trong gia đình chị. Tôi đưa con bé đi dã ngoại vào những ngày cuối tuần ở trường. Những buổi họp phụ huynh mà chị bận việc, tôi là người đi thay. Tôi làm những việc nhỏ trong gia đình chị như sửa ống nước, thay bóng đèn.

Đến một ngày, tôi nhận ra tôi đã thích chị từ lúc nào mà tôi chẳng hay biết. Tôi giấu cho riêng tôi vì nghĩ rằng đó chỉ là tình cảm nhất thời và cũng có thể là bồng bột. Thế nhưng sau đó, tình cảm tôi dành cho chị lớn dần. Chị có thể nhận ra những cử chỉ và những ánh nhìn của tôi nhưng chị cũng không thể hiện bất cứ điều gì để tôi có thể suy đoán.

Rồi tôi ra trường và đi làm, không có nhiều thời gian để dạy kèm cho con bé, nhưng tôi vần thường xuyên ghé thăm mẹ con chị sau bữa làm và chỉ bảo đứa nhóc những bài toán hay những bài tập tiếng Anh khó. Thời gian trôi qua, tình cảm tôi dành cho chị và đứa bé càng sâu đậm hơn. Trong giấc mơ, tôi gặp chị nhiều hơn. Những lúc gặp áp lực công việc, tôi lại nghĩ về chị để có niềm tin. Nghĩ đến chị, tự nhiên tôi thấy lòng thật hạnh phúc, một sự lâng lâng khó tả.

Mãi cho đến một ngày, trước khi tôi có chuyến công tác 8 tháng ở nước ngoài, tôi đã đến nhà chị. Được gặp chị, ăn một mâm cơm cùng mẹ con chị, tôi thấy thật sự ấm áp và nhiều niềm vui. Đêm hôm đó, tôi đã quyết định nói cho chị biết tình cảm của mình. Tôi đã lấy hết can đảm để nói lên những gì mình đang nghĩ. Chị đã khóc rất nhiều. Tôi cảm thấy đau đớn hơn khi bờ vai của chị rung lên mà mình không biết làm thế nào để an ủi và nói cho chị hiểu. Con người tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ là mình phải chở che cho mẹ con chị và làm hết những gì có thể, để xóa đi vết thương lòng trong chị mà chị đã gánh lấy trong suốt quãng đời còn lại.

Sau một hồi im lặng, chị nói cho tôi nghe suy nghĩ của mình và mong muốn tôi hãy quên đi những ngày tháng qua và cố gắng sống thật tốt, vì tương lai tôi còn rộng mở ở phía trước. Chị không thể nào làm một điều sai trái với cha mẹ tôi, những người đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi có được những ngày tháng như bây giờ. Tôi đã gạt đi tất cả và quả quyết nếu cuộc đời này không được gần kề bên chị, tôi sẽ không yêu một người con gái nào khác. Tôi biết chị cũng có tình cảm với tôi, nhưng cuộc đời làm sao chấp nhận một người con gái đã một lần đổ vỡ trong hôn nhân và hơn tôi 12 tuổi. Sau những thuyết phục và sự quyết tâm của tôi, chị cũng thú nhận sự thật nhưng chị chỉ để mình chị biết. Tôi như vỡ òa trong hạnh phúc trong đêm hôm đó.

Thời gian sống ở nước ngoài, tôi không quên được hình ảnh mẹ con chị. Những cuộc điện thoại hỏi thăm và nói chuyện nhiều hơn, cho tôi cảm giác được sống trong hạnh phúc. Cuộc tình của chúng tôi kéo dài đã hơn 7 năm nay. Một cuộc tình giấu diếm cha mẹ tôi. Trong thâm tâm tôi biết, làm sao cha mẹ tôi có thể chấp nhận được tình cảnh của tôi lúc này. Đã nhiều lần chị nói với tôi hãy chấm dứt vì chuyện này chẳng đi tới đâu. Thế nhưng, cả tôi và chị đều không thể nào xa nhau được.

Đến hôm nay, gia đình mong muốn tôi cưới vợ để yên bề gia thất. Gia đình đã hối ép rất nhiều vì cũng chẳng biết lí do vì sao từ ngày ra trường, tôi chẳng bao giờ dẫn một cô gái nào về ra mắt. Tôi không biết làm thế nào để vừa có chị và vừa có được gia đình mình. Đứa bé con chị đã từng nói với tôi: “Sao chú không về sống luôn với mẹ con con?”. Tôi hỏi: “Chú thay ba con luôn được không?”, con bé gật đầu thích thú. Câu nói của một đứa bé học lớp sáu làm tôi vừa vui vừa lo lắng.

Thời gian chúng tôi quen biết nhau, chị là một người thành đạt, có công việc ổn định nên chúng tôi không xâm phạm gì kinh tế của nhau. Chị có cuộc sống khá đầy đủ. Tôi sau khoảng thời gian làm việc cật lực cùng sự giúp đỡ của gia đình đã mua được một căn chung cư cao cấp gần nhà chị. Chuyện tình chúng tôi cứ thế dần trôi qua êm đềm theo từng ngày.

Cây kim trong bọc giấu lâu ngày rồi cũng bị phát hiện, gia đình tôi biết chuyện đã làm lớn với tôi. Dù tôi giải thích thế nào, gia đình cũng nhất quyết ngăn cản. Mẹ tôi đã suy sụp rất nhiều sau khi biết sự việc. Gia đình đã giấu tôi gặp riêng chị. Mãi sau này, chị mới cho tôi hay.

Chị cảm thấy khoảng thời gian vừa qua đã quá đủ với chị. Chị cảm ơn tôi vì đã yêu thương chân thành. Lần này chị đã quyết tâm rời xa tôi sang Mỹ theo diện bảo lãnh gia đình. Cả gia đình chị đang sinh sống bên đó. Sau khi ly hôn, chị đã có ý định ra đi nhưng vì gặp tôi, chị đã ở lại. Bây giờ, với chị, sự ra đi của chị là sự giải thoát cho chúng tôi, hay nói đúng hơn là cho tôi. Làm sao tôi có thể chấp nhận.

Sau lần nói chuyện với gia đình tôi, ý chí và sự quyết tâm của chị rất cao. Tôi thấy rõ tôi sẽ không còn bên mẹ con chị trong thời gian sắp đến. Mọi thủ tục đã hoàn tất, tháng sau chị sẽ ra đi. Trong tôi giờ không còn gì. Đầu óc tôi trống rỗng và không thể nào tập trung vào công việc được nữa. Trước khi đến với chị, tôi đã có hai mối tình nhưng không sâu đậm và cũng chẳng ai hiểu tôi như chị. Trong quá trình làm việc, cũng có vài cô đồng nghiệp yêu thương tôi nhưng hình bóng chị trong tôi quá hoàn hảo: một người con gái chính chuyên, sống có trách nhiệm.

Khoảng thời gian sắp tới, tôi sẽ như thế nào? Bảy năm qua kể từ ngày tôi nói lời yêu chị là một khoảng thời gian không ngắn. Chúng tôi đã sống gắn bó cùng nhau như một gia đình, hạnh phúc cùng nhau. Tôi đã yêu thương con bé như đứa con gái của mình. Hình ảnh của chị trong tim tôi quá lớn. Làm sao tôi quên được chị? Làm sao chúng tôi có thể quên được nhau để bắt đầu một cuộc sống mới? Chị đã từng nói với tôi: “Có lắm lúc trên đường đời tuyệt vọng, tôi và cuộc đời lại tha thứ cho nhau…”. Tôi tha thứ cho cuộc đời nhiều lần rồi mà sao nó không tha thứ cho tôi và chị?

TIN LIÊN QUAN

Bấn loạn vì trót... ngoại tình với anh họ

Tôi và anh là con bác, con cô nhưng lại có tình cảm đặc biệt với nhau. Rồi bẵng đi vài năm, tôi gặp lại anh khi cả hai đều đi hội thảo tại một khách sạn. Chúng tôi đã "lao vào nhau như những kẻ điên" bất chấp cả hai đã có vợ, chồng và là anh em họ. Tôi không biết thoát ra "cơn mê" này thế nào?

Tôi và anh là con bác, con cô, chúng tôi đã có thời gian chơi với nhau vui vẻ, có quyết định quan trọng nào trong cuộc sống anh cũng đều tìm đến tôi để hỏi ý kiến, ngược lại tôi cũng thường xuyên tâm sự cho anh khi tôi gặp phải những khó khăn. Thế rồi anh đi lấy vợ, tôi cũng có mái ấm của mình.

Vì tôi lấy chồng ở rất xa, nên anh em chúng tôi chỉ có thông tin về nhau qua điện thoại và những lúc hiếm hoi khi gia đình họp mặt. Rồi bẵng đi vài năm, tôi gặp lại anh khi cả hai đều dự hội thảo tại một khách sạn. Không hẹn mà gặp cả hai anh em đều mừng mừng, tủi tủi như gặp được tri kỷ của mình.

Hết ngày hội thảo, thay vì đi cùng đoàn ăn uống, hai anh em đã rủ nhau ăn riêng để có không gian tâm sự. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, càng xa nhau, tình cảm như bùng cháy dữ dội, thay vì việc ở giới hạn là anh em, tôi đã lao vào anh với nỗi khát khao với một người tình.

Anh cũng thổ lộ với tôi chuyện gia đình anh không hạnh phúc, con cái anh đã làm cho bố mẹ phiền lòng như thế nào. Những lúc đau khổ, mệt mỏi nhất, anh lại nghĩ đến tôi, cũng không biết từ bao giờ, anh luôn coi tôi hơn một người em. Anh luôn khao khát được gặp gỡ, nói chuyện, nhưng sợ ảnh hưởng tới gia đình của tôi. Còn tôi cũng nói với anh rằng, tôi nhớ anh và cần anh, tôi chỉ hạnh phúc khi được ở bên anh.

Kết thúc một tuần cùng nhau, chúng tôi cũng phải trở về với gia đình của mình. Nghĩ rằng chỉ là cảm tính, rồi mọi chuyện sẽ qua, nhưng hàng ngày, hàng đêm tôi vẫn nhớ tới anh, mong muốn được ở bên anh. Còn anh, sự nhớ nhung đấy thể hiện qua việc từng giờ chúng tôi nói chuyện với nhau qua chat, qua điện thoại và tin nhắn.

Tôi và anh cũng ý thức được việc này không thể tiếp tục, vì tôi cũng yêu chồng và không muốn làm tổn thương tới gia đình, nhưng trái tim thì không thể làm được. Hiện tại tôi và anh vẫn lén lút gặp nhau. Tôi nửa muốn dừng, nửa muốn tiếp tục, tôi phải làm sao để thoát khỏi cảnh này? (M.N, Nha Trang)

Trước tình huống trớ trêu của độc giả M.N, chuyên gia tư vấn tâm lý Trịnh Thu Hà chia sẻ:

Việc chị làm cần làm bây giờ là nhận biết được mong muốn thực sự của mình là gì? Tình yêu chân chính không bao giờ có lỗi, và cảm xúc thực sự trong tình yêu đáng được trân trọng, nhưng cả anh và chị đều biết đã vượt qua giới hạn cho phép của một tình yêu thông thường.

- Về khía cạnh luật pháp:

Anh chị là anh em họ, yêu đương, quan hệ tình dục, nếu cận huyết thống trong phạm vi 3 đời, pháp luật Việt Nam đã cấm.

Hơn nữa cả hai đều đã có gia đình riêng của mình, những gì chị làm cũng bị pháp luật không cho phép vì đã vi phạm chế độ một vợ, một chồng trong Luật Hôn nhân và Gia đình.

- Về khía cạnh tình cảm:

Những gì anh chị làm đã gây tổn thương cho người thân của mình. Đặc biệt là chồng của chị. Chị nghĩ thế nào nếu mọi người biết chuyện này? Khi chị đặt mình vào vị trí của người chồng bị phản bội chị sẽ thấy khó chấp nhận.

Chị nói cả hai nửa muốn chấm dứt, nửa muốn níu kéo, nhưng không chọn được cách nào... Có lẽ cũng do anh chị chưa thực sự quyết tâm, và còn xem nhẹ chuyện này. Còn nếu thực sự chị đã thấy việc chị đến với anh mình là không bao giờ được phép và chị yêu chồng, muốn gìn giữ gia đình… chắc chắn chỉ nghĩ tới thôi chị đã không dám vượt qua rồi.

Chị hãy nghiêm túc suy xét về tất cả rồi quyết định. Cuộc sống không cho ta hết tất cả những gì mong muốn, đừng để mọi thứ vỡ tan tành khi mình vẫn còn đang lâng lâng ảo giác về tình yêu.

TIN LIÊN QUAN

Bị hủy hôn vì trót loạn luân với anh họ

Cuộc sống của em giờ đây đang rất bế tắc và đau khổ, em không biết phải làm sao để đối diện với mọi việc.

Năm 17 tuổi, vì thiếu hiểu biết và không có kiến thức sống nên em đã quan hệ tình dục với anh họ (con bác ruột). Chúng em chỉ đơn thuần là thỏa sự tò mò về giới tính mà không hề hay biết rằng điều đó là loạn luân, là sai trái. Chúng em "quan hệ" với nhau vài lần. Sau đó, em thấy sợ hãi và lo lắng nên chúng em đã quyết định dừng lại. Anh ấy cũng sợ bại lộ nên chuyển vào miền Nam sinh sống.

Giờ đây ở độ tuổi 25, em xinh xắn và ưa nhìn nên được nhiều người để ý. Mọi người đều nói em may mắn khi được trời phú cho ngoại hình hơn người. Trong những người theo đuổi em có một anh hàng xóm quen biết em từ nhỏ là người gây ấn tượng với em hơn cả. Em có cảm tình với anh. Sau một thời gian, em quyết định nhận lời yêu anh. Chúng em yêu nhau được hơn một năm trong sự ủng hộ của hai bên gia đình. Suốt thời gian yêu nhau, anh tốt với em vô cùng khiến mọi người phải ghen tỵ vì điều đó. Anh chiều chuộng, nâng niu em hết mực. Tình cảm chín muồi, một đám cưới cũng đã được lên lịch. Vậy mà trước ngày cưới 2 tuần, anh hủy hôn khi biết sự thật.

Khi gia đình nhà trai sang dạm ngõ, cứ ngỡ thuộc về nhau chắc chắn rồi nên tối hôm đi chụp ảnh cưới về, em và anh đã quyết định tiến xa hơn. Sau khi "quan hệ", biết em không còn trong trắng, anh không trách móc hay mắng mỏ gì mà lặng lẽ ôm em vào lòng, hôn lên trán em tỏ vẻ cảm thông. Anh hỏi em về lần đầu tiên ấy. Thấy chồng sắp cưới bao dung và độ lượng đến vậy, em bẽn lẽn kể cho anh ấy nghe mọi chuyện. Nào ngờ, khi vừa dứt lời, anh đứng vụt dậy: “Tôi có thể tha thứ cho việc trước khi đến với tôi, cô yêu và trót dại với ai đó. Nhưng anh em nhà cô loạn luân như vậy thì tôi không thể nào chấp nhận được. Tôi xin lỗi, không có đám cưới đám xin gì hết”.

Anh nói là làm thật. Ngay ngày hôm sau, người nhà anh tới hủy hôn. Gia đình em tưởng chừng như chỉ có nước chuyển đi nơi khác mới có thể tồn tại vì quá xấu hổ và nhục nhã. Em thành kẻ có tội với cả gia đình, làm dơ xấu thể diện gia đình. Nhưng rồi vượt lên tất cả, em và gia đình vẫn phải sống.

Giờ đây có một người đàn ông khác đến với em. Anh ấy hoàn toàn chân thành và dù biết chuyện em bị hủy hôn nhưng vẫn quyết tâm cưới em. Điều duy nhất khiến em đau khổ lúc này là anh ấy muốn biết lý do vì sao mà em và người cũ lại ra kết cục như vậy. Em không biết có nên nói thật với anh ấy hay không? Nhà anh ấy cũng ở gần nhà em, cách nhà chồng chưa cưới ngày trước của em không xa. Em sợ rằng nếu em không nói thì biết đâu đó có ngày nào đó anh ấy tự biết thì sẽ như thế nào. Còn nếu nói ra, em lại sợ sẽ mất đi người đàn ông mình yêu thêm một lần nữa.

Em không biết phải làm gì lúc này?

Trả lời

Trong cuộc đời, ai rồi cũng phạm phải một sai lầm nào đó. Nhưng đáng buồn là ở chỗ, có nhiều người phải trả giá đắt cho sai lầm đó. Và câu chuyện của em là một điều đau lòng như thế. Đúng là những gì em đã làm trong quá khứ sẽ trở thành một sự thật quá khó chấp nhận với bất cứ người đàn ông nào muốn đến bên em. Nó không chỉ nằm ở vấn đề trinh tiết của người phụ nữ trước hôn nhân mà còn thuộc phạm trù đạo đức, lối sống.

Cách tốt nhất mà em nên làm lúc này là thẳng thắn đối diện với những sai lầm đã xảy ra trong quá khứ. Em hãy nói với anh ấy bằng thái độ chân thành và mong muốn nhận được từ anh ấy sự cảm thông. Em cũng cần phải cho anh ấy thấy được rằng em rất ân hận về sự dại dột của mình và quyết tâm sống tốt quãng đời phía còn lại.

Nếu như đó là một người đàn ông tốt, yêu thương em chân thành và bỏ qua cho em thì em hãy cố gắng làm một người vợ tốt để đền đáp cho anh ấy. Còn nếu như anh ấy không đủ sự bao dung dành thì em cũng nên chấp nhận điều đó và coi như chưa tìm được duyên số đích thực của cuộc đời mình.

Những người biết nhận ra sai lầm và cố gắng sống tốt hơn sau sai lầm ấy sẽ nhận được hạnh phúc.

TIN LIÊN QUAN

Bị anh họ… cưỡng đoạt

Tôi năm nay bước vào tuổi 20, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Tôi vốn là một cô bé hồn nhiên, vô tư, yêu đời nhưng giờ biến thành kẻ suốt ngày âu sầu. Tôi đang bị strees nặng vì một chuyện thật kinh hoàng.

Tôi được bố mẹ gửi đến nhà bác Hà ở. Bác là chị gái của mẹ tôi. Nhà bác rất khá giả, hai bác đều là cán bộ nhà nước, mới vừa nghỉ hưu.

Bác Hà từ nhỏ đã rất thương và quý tôi. Bác thường bảo trong số con cháu bác thương tôi nhất, vì bố tôi mất sớm, mẹ tôi ở vậy nuôi 3 chị em. Trong 3 chị em, tôi là người học giỏi nhất, năm nào cũng được đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh, cấp huyện.

Thi đỗ đại học, tôi lên nhà bác Hà ở. Nhà bác rộng rãi, có mỗi hai bác và anh T ở. Hai bác hiếm muộn, sinh được mỗi một mình anh ta. Giờ 2 bác đã nghỉ hưu, anh ta lại đi làm suốt nên nhà rất hiu quạnh. Các bác muốn tôi lên ở cho vui, nhất là bác gái. Tôi cũng muốn ở đó để đỡ đần 2 bác.

Anh ta hơn tôi 7 tuổi, đã đi làm khá lâu. Đẹp trai, giỏi giang, thành đạt nhưng anh ta cũng có tiếng là người chơi bời. Anh ta yêu đương cũng nhiều nhưng mãi không chịu cưới vợ. Hai bác cũng giục lắm vì nhà neo người, họ chỉ mong có cháu bế.

Anh ta đi suốt ngày nên chẳng mấy khi chúng tôi nói chuyện với nhau. Tôi thấy anh ta cũng quan tâm đến mình, ngày lễ ngày tết hay mua quà cho tôi. Nhưng thời gian này, tôi thấy anh ta buồn bã, chán chường, hay đi uống rượu và về rất muộn, tôi cũng không dám hỏi chuyện gì.

Rồi một đêm, khi tôi đang ngủ say, anh ta đi uống rượu say về, mò vào phòng tôi. Khi anh ta đè tấm thân như hộ pháp của mình lên người tôi thì tôi mới tỉnh và lờ mờ hiểu ra mình đang bị cưỡng bức. Tôi tìm cách chống trả quyết liệt. Nhưng sức tôi yếu không thể nào chống đỡ được con hổ đói đang say mồi ấy. Anh ta khoẻ như một con mãnh thú, tôi không tài nào thoát được khỏi anh ta. Sau khi thoả thuê, anh ta lăn ra ngủ không biết trời đất là gì nữa.

Đêm đó, tôi khóc cả đêm trong sự nhục nhã, ê chề. Tôi có ngờ đâu mình lại mắc tội loạn luân với anh họ. Sao anh ta lại làm điều đó với tôi? Sao anh ta lại lỡ cướp đi sự trinh trắng của một đứa em gái. Tôi đã nhủ rằng sẽ không yêu đương, chơi bời gì để tập trung vào học hành, sau này cố gắng kiếm được công việc tốt để lo cho mẹ, lo cho các em. Tôi cũng là người có quan niệm khá nghiêm túc, thậm chí cổ điển, về chuyện trinh tiết. Bạn bè tôi nhiều đứa đã yêu và đã quan hệ nhiều lần, chúng nó coi chuyện đó là bình thường. Còn tôi thì luôn nghĩ mình chỉ trao thân khi nào mình cưới, chồng mình mới là người được nếm trái cấm của mình. Thế mà giờ đây, đời con gái của tôi đã bị anh họ chiếm đoạt. Tôi muốn chết đi để gột rửa sự nhơ nhuốc này.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy, anh ta cuống quýt xin lỗi tôi. Anh ta bảo anh ta say rượu nên không còn biết gì nữa. Vì anh ta đang thất tình và chán nản công việc nên anh ta uống rượu say, không tự chủ được nên mới để xảy ra cơ sự trên. Anh ta cầu xin tôi tha thứ và khẩn cầu tôi đừng nói chuyện này cho ai, nhất là hai bác tôi. Anh ta cũng bảo tôi đừng dọn đi nơi khác vội. Tạm thời anh ta sẽ đi xa, sống ở nơi khác một thời gian, anh ta nhờ tôi chăm lo cho bố mẹ.

Đã hai tháng từ đêm đó, anh ta không về nhà. Từ đêm đó, tôi từ một cô gái hồn nhiên, nhí nhảnh trở nên buồn bã, âu sầu như người mất hồn. Hai bác tôi thấy tôi vậy và rất lo lắng, gặng hỏi mãi tôi nói dối là tôi đang bị thất tình. Hai bác không tin lắm nhưng cũng không muốn can thiệp nhiều vào chuyện riêng tư của tôi. Tôi băn khoăn là không biết có nên có nên cho hai người biết việc làm tồi tệ của cậu con trai quý tử của họ không? Và tôi cũng luôn nghĩ cách để chuyển khỏi ngôi nhà này, để không khỏi nghĩ về anh ta nhiều nữa.

Tôi vẫn sợ một ngày nào đó anh ta lại lặp lại chuyện đó với tôi, tôi thấy thật sự ghê tởm anh ta. Nếu cứ ở đây, có lẽ tôi phát điên mất. Nhưng tôi không biết nói lý do gì để hai bác và mẹ tôi đồng ý để tôi ra ngoài ở. Hơn nữa, để hai bác ở mà không có người chăm lo tôi cũng không yên tâm. Tôi đang rối như tơ vò…

TIN LIÊN QUAN

Anh rể, em dâu: Liệu có là loạn luân?

Tôi lấy chồng đã được 5 năm, vìđiều kiện kinh tế chưa cho phép nên vợ chồng tôi quyết định chưa sinh con. Chúngtôi ở với bố mẹ chồng và trên chồng tôi còn một chị gái đã lấy chồng và sốngcách nhà tôi một con phố (anh chị thuê nhà ở đó).

Đến nay, khi kinh tế trong giađình cũng đã ổn định hơn và vợ chồng tôi cũng thèm được có đứa con để vui nhàcửa và cũng để gắn kết tình cảm của hai đứa hơn vì trong những năm tháng sốngcùng nhau chúng tôi đã có nhiều lục đục và có nhiều lần suýt dẫn đến ly hôn nếukhông có sự vun đắp của gia đình và không thể kể đến công lao của anh rể (chồngchị gái chồng tôi).

Sự đời thật trớ trêu, chồng tôibị tai nạn qua đời khi mà chưa kịp để lại trong tôi giọt máu của anh. Tôi đã rấtđau khổ, chán chường và cảm thấy tất cả như sụp đổ, tôi không còn điểm tựa. Từngày anh mất tôi sống trong u buồn, ra ra vào vào vật vờ như cái bóng trong nhàchồng.

Thỉnh thoảng bố mẹ chồng tôi lại đả kích vì chuyện tôi không chịu sinhcon cho nhà này, rằng tôi là đồ vô dụng, số sát chồng. Tôi biết đó là vì ông bàmong có cháu bế và cũng quá đau xót trước sự ra đi đột ngột của con trai thànhra vậy.

Trong thời gian đó vợ chồng chịgái chồng tôi chuyển qua nhà bố mẹ chồng tôi ở hẳn nhằm xua đi vẻ u ám trong giađình và cũng như động viên tôi mau chóng quên đi nỗi đau này. Anh rể luôn làngười động viên và giúp đỡ tôi về tất cả mọi mặt. Thời gian này anh đang tạmnghỉ công trình nên có nhiều thời gian ở nhà, tôi cũng chỉ ở nhà nội trợ và bánhàng trên mạng vì vậy hai anh em có nhiều cơ hội tiếp xúc với nhau.

Dần dà khôngbiết tình cảm của tôi với anh rể nẩy sinh từ đâu mà trong lòng tôi luôn nghĩ vềanh, hằng đêm nằm một mình trong căn phòng nhỏ, tôi luôn ao ước giá mà giờ nàytôi được ôm anh rể vào lòng, được anh âu yếm để tôi bớt nỗi cô đơn.

Hàng ngày, cứ sáng mọi người đilàm hết, trong nhà chỉ còn tôi và anh rể. Trưa chúng tôi ăn cơm cùng nhau, tròchuyện và tâm sự cho nhau nghe về mọi chuyện trong cuộc sống. Ở bên anh, tôi nhưquên hết tất cả. Tôi thèm những cái đụng tay của anh vào cơ thể tôi.

Hình nhưanh cũng có tình cảm với tôi, anh luôn quan tâm, lo lắng cho tôi, thậm chí nhiềulúc anh cũng có những cử chỉ như người chồng dành cho vợ đối với tôi, điều đókhiến tôi vô cùng hạnh phúc. Và điều gì đến cũng phải đến, nhưng tôi chưa baogiờ hối hận về việc làm của mình vì tôi luôn thầm khao khát, thầm nguyện đượcdâng hiến cho anh tất cả vì từ ngày lấy chồng anh rể luôn là người khiến tôingưỡng mộ.

Vào một buổi sáng cả nhà đã đilàm hết, tôi vẫn mặc nguyên đồ ngủ bước vào phòng anh, anh vẫn còn đang nằm trêngiường. Nhìn thân hình vạm vỡ của anh, tôi chỉ muốn lao vào anh để được tậnhưởng những điều mà đã lâu lắm rồi một người đàn bà như tôi đã không còn đượcnếm trải.

Tôi lặng lẽ đóng cửa phòng và ngồi trên giường ngắm nhìn anh ngủ, vàtôi đã không kiềm chế được mình, tôi đã đặt môi mình lên môi anh và anh tỉnhgiấc. Anh hơi bất ngờ nhưng có lẽ trong anh cũng có những thèm khát như tôi vìvậy anh chỉ ngắm nhìn tôi trong bộ đồ mỏng tan và gợi cảm. Hai chúng tôi quấnlấy nhau và chìm đắm trong cơn hoan lạc.

Sau những ngày đó chúng tôi vẫnlén lút quan hệ với nhau mà không hề bị gia đình chồng hay chị chồng tôi mảy maynghi ngờ. Mọi chuyện cứ tiếp diễn ngày nào chúng tôi cũng ríu rít bên nhau, tôihạnh phúc vì được chăm sóc cho anh khi không có chị ở nhà, có đêm anh còn lẻnvào phòng tôi để trao vội vã cho tôi những nụ hôn say đắm những cái đụng chạmnhanh chóng và theo như lời anh nói là để tôi không cảm giác cô đơn và tủi thânkhi đêm đêm phải nằm một mình trong khi anh đang phải ngủ với vợ con.

Tôi đang sống trong men sayhạnh phúc cho đến một tháng trước khi tôi phát hiện cơ thể mình khang khác vàtôi vừa vui sướng lẫn vừa lo sợ khi phát hiện mình đang mang thai, tôi đang mangtrong mình giọt máu của anh rể. Tôi đã báo cho anh và anh để tôi tự quyết định,anh sẵn sàng chịu trách nhiệm nhưng tôi thấy anh có vẻ không muốn bỏ vợ con.

Tôicũng không muốn phá vỡ gia đình anh nhưng tôi khát khao làm mẹ, tôi không muốnbỏ đứa con này. Giờ con tôi đã được hơn tháng, tôi vẫn mông lung với biết baosuy nghĩ. Tôi sẽ bỏ đi và thuê một chỗ khác sinh sống và sẽ đẻ đứa bé này ra.Tôi chấp nhận rũ bỏ tất cả để giữ đứa con này. Tôi làm thế liệu có đúng không?Xin hãy cứu giúp tôi, tôi đã phạm quá nhiều sai lầm rồi.

Chat đêm là trang web tin tức tổng hợp và xem video clip miễn phí. Tất Cả nội dung của chúng tôi sưu tầm từ các trang miến phí như :Google, YouTube, DailyMotion, Facebookmạng xã hội liên quan nên chúng tôi không tránh khỏi những thắc mắc về bản quyền bài viết... chúng tôi sẽ gỡ bỏ những video clip hoặc bài viết vi phạm bản quyền nếu nhà sản xuất yêu cầu. Emai liên hệ: Chatdem.net@gmail.com