Lên giường với sếp



Loading...

lên giường với sếp, tâm sự lên giường với sếp, tôi đã lên giường với sếp, nhân viên lên giường với sếp, vợ lên giường với sếp, chồng lên giường với sếp, nhân viên lên giường với sếp, bắt gặp lên giường với sếp, tâm sự lên giường với sếp.

Tôi đã lên giường với sếp trong ngày đi lễ đầu năm

Không biết có phải đang đà chán chồng hay do tình cảm đã vơi mà tôi đã buông lỏng bản thân làm chuyện tày đình.

Người ta vẫn nói: Vui như Tết vậy mà tôi lại vừa phải trải qua một cái Tết buồn chán và tẻ nhạt. Cũng chỉ tại Tết nhất ông chồng tôi tụ tập, chè chén liên miên thành ra toàn những chuyện không đâu, rồi chuyện nọ xọ chuyện kia, từ việc nhỏ thành chuyện lớn phức tạp. Giận nhau tới nỗi ông chẳng thèm về nhà bố mẹ vợ chúc Tết. Nghĩ mà ức quá nhưng chẳng biết làm sao.

Tôi năm nay 32 tuổi, hiện đang là hướng dẫn viên du lịch của một công ty du lịch có tiếng ở Hà Nội. Còn chồng là dân công trình hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi cưới nhau đã được gần chục năm và đã có 2 con, đủ nếp đủ tẻ. Chồng tôi ngoài tính cục cằn, không khéo ăn nói và thích đàn đúm bạn bè ra thì đủ chuẩn làm một người cha tốt. Anh ta có thể bỏ qua mọi việc đã lên kế hoạch nếu có 1 mối tụ tập vui hơn. Chính vì cái thói đó mà vừa sáng mùng 2 Tết, vợ chồng tôi đã xích mích.

Sáng hôm đó, theo kế hoạch cả nhà tôi về ngoại, mọi thứ chuẩn bị xong xuôi sẵn sàng về quê thì chồng tôi nhận điện thoại của bạn và hồn nhiên hủy kế hoạch về nhà vợ và nói “Về lúc nào chẳng được, câu nệ!”. Tôi bực mình tự dẫn 2 con về mà không cần bố chúng.

Vậy là tôi liều ở tịt nhà ngoại đến trước hôm đi làm mới về mà cũng chẳng thèm gọi điện hỏi xem ở nhà Tết nhất thế nào, đã hóa vàng hay chưa. Từ hôm đó tới giờ vợ chồng tôi vẫn chưa ai thèm hỏi ai câu nào. Nói chuyện chỉ là miễn cưỡng.

Không biết có phải đang đà chán chồng hay do tình cảm đã vơi mà tôi đã buông lỏng bản thân làm chuyện tày đình. Nghĩ lại thấy bản thân thật vô liêm sỉ và không thể tha thứ.

Chuyện là hôm vừa rồi, phòng tôi có tổ chức đi lễ đầu năm ở chùa Hương, do muốn kết thúc chuyến đi lễ gói gọn trong ngày hôm sau nên chúng tôi quyết định khởi hành từ 1h sáng. Nếu đêm đó xe không hỏng dọc đường thì tôi cũng chẳng có cơ hội làm việc ngu xuẩn ấy. Do phải thay phụ tùng xe mà đêm hôm thì bới đâu ra, cả đoàn chúng tôi đành vạ vật chờ đợi.

Nhân cơ hội ngàn năm có 1 đó, sếp tôi – người hàng ngày tỏ vẻ quan tâm đặc biệt tới tôi nhưng thường bị tôi lảng tránh, anh ta tận dụng triệt để để gạ gẫm, tán tỉnh tôi. Khi ấy, một số nam nhân viên thì lôi bài ra chơi để giết thời gian, 1 số người khác thì đi tìm nhà nghỉ tạm chờ trời sáng. Và tôi cũng đi tìm nhà nghỉ cùng số đó, nhưng là vào nhà nghỉ theo lời mời nhấm nháy của sếp.

Ngày thường tôi tránh sếp như tránh tà vì không muốn đồng nghiệp xì xèo bàn tán chuyện nhân viên với sếp có mối quan hệ ngoài luồng. Vậy mà hôm đó chẳng hiểu ma xui quý khiến thế nào, tôi lại tiếp chuyện nhiệt tình với sếp, rồi lại vô tư đến mức trơ trẽn để tạo điều kiện cho sếp tiếp cận. Rồi thấy sếp mình cũng hay hay, chí ít là hơn ông chồng cục cằn của mình đang giận dỗi vô lý ở nhà kia.

Và chính cái ngày đi lễ đầu năm ấy tôi đã trở thành kẻ phản bội, trở thành người đàn bà lăng loàn nhất. Tôi đã ngoại tình với lý do chán chồng hay gì nữa tôi cũng không thể biết rõ. Chỉ biết rằng, tôi đã lên giường với sếp.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, rồi còn chu đáo sắp xếp để mình đến lại chỗ hỏng xe trước rồi sếp mới đến, đúng kiểu “ăn vụng biết chùi mép”, thật là đáng khinh. Giờ nghĩ lại không hiểu lòng tự trọng của mình ở đâu mà sáng đó vẫn tiếp tục đi lễ được, nhưng mục đích đi lễ bỗng trở nên ích kỷ lạ thường.

Thay vì cầu tiền tài sức khỏe của cả nhà tôi chỉ cầu mong chuyện kia không bị bại lộ. Dần dần tôi mới thấy bản thân mình quá kinh tởm và ngấm dần sự nhục nhã và tội lỗi với chồng con.

Ngay sau chuyến đi lễ đó, tôi đã lập tức xin nghỉ phép vì sợ đối mặt với sếp và cũng để có thêm thời gian tự kiểm điểm bản thân và suy nghĩ việc có nên nghỉ việc hay không. Thật sự giờ đây cuộc sống của tôi như địa ngục, chồng thì vẫn cảnh giận giận hờn hờn từ trong Tết, mà bản thân thì khổ tâm, dằn vặt vì tội phản bội.

Không biết tới khi nào tôi mới thoát ra được cảnh sống tội lỗi này đây? Hay để thoải mái lòng mình, tôi nên tự thú với chồng để được nhẹ nhõm. Như thế liệu rằng chồng tôi có tha thứ cho tôi không?

VẮNG CHỒNG … TÔI LÊN GIƯỜNG VỚI SẾP

Sau mỗi hợp đồng được kí kết, chúng tôi lại về nhà nghỉ, lại lao vào nhau như thiêu thân, lại đốt cháy những cảm xúc đam mê của mình sau bao ngày xa cách.

Tôi đọc được tâm sự của người bạn gái trong bài viết “Lao thân vào gã tình nhân”, tôi chợt giật mình vì thấy cô gái ấy sao ở trong hoàn cảnh giống của tôi như thế? Tôi cũng yêu, cũng mù quáng lao vào cuộc tình lén lút ấy… nhưng tôi không thể nào thoát ra khỏi sự cám dỗ của người đàn ông đó.

Tốt nghiệp trường Kinh tế, tôi vào làm thư kí cho sếp ở một cơ quan liên doanh với Nhật. Công việc rất phù hợp với chuyên ngành của tôi đã từng học, môi trường làm việc ở đây cũng rất chuyên nghiệp và khiến tôi rất thích thú… và đặc biệt là làm việc ở đây, tôi thấy mình được bộc lộ hết khả năng, năng lực của chính bản thân mình. Tôi hăng hái làm việc, nhiệt tình đóng góp ý kiến của mình cho sếp mỗi khi sếp có quyết định quan trọng nào đấy để phát triển công ty hay nguồn nhân lực. Cũng vì thế nên khi quyết định bất cứ điều gì, sếp đều hỏi ý kiến của tôi và sếp luôn hài lòng với những góp ý chân tình từ cô thư kí của mình.

Cũng vì sự chia sẻ với nhau nhiều trong công việc nên dần dần, mối quan hệ giữa sếp và nhân viên cũng gần gũi, thân thiết hơn. Sếp thường kể cho tôi nghe về hai đứa con ngoan ngoãn, học giỏi của mình… nhưng rồi, đôi mắt cúa sếp lại buồn rầu khi kể về cô vợ sếp đã từng hết lòng thương yêu “mắc bệnh” ngoại tình. Dù hai vợ chồng sếp không còn tình cảm với nhau từ lâu nhưng vì những đứa con của mình nên cả hai người vẫn cố gắng sống với nhau cho trọn nghĩa vợ chồng, để hai đứa con thơ không phải buồn tủi khi thiếu hụt tình cảm của bố hoặc mẹ.

Thương sếp, thấu hiểu hoàn cảnh của sếp nên tôi cũng đã động viên anh ấy cố gắng vượt qua để nuôi hai đứa con ngoan trưởng thành, lúc ấy nếu hai vợ chồng muốn ly dị thì cũng chưa phải là quá muộn… Nhưng rồi, tôi cũng không hiểu được chính mình nữa? Mỗi đêm, hình ảnh của sếp lại luôn ám ảnh lấy tôi, những câu chuyện bất hạnh của sếp, sự cam chịu của một người đàn ông thông minh, thành đạt khi không “thu phục” được cô vợ ngoại tình của mình, sự cam chịu, nhẫn nhịn của anh để hai đứa trẻ có được tiếng cười vui và mái ấm yêu thương của gia đình… chính sự bất hạnh trong cuộc sống chồng vợ của sếp khiến tôi không khỏi xót xa. Và rồi, từ lòng thương cảm… tôi đã bắt đầu nhớ về anh ấy tự lúc nào cũng không biết nữa.


Tôi yêu anh là thế… nhưng tại sao mỗi lần ở bên cạnh sếp, tôi vẫn không thể nào kiểm soát được những cảm xúc của mình. (Ảnh minh họa)

Qua cách nói chuyện với nhau, những lần mail hỏi han, chia sẻ… chúng tôi đều nhận ra sự khác lạ của nhau. Dường như chúng tôi không còn sự xa cách giữa nhân viên và sếp nữa… giờ đây, chúng tôi đã thực sự “hút” lấy nhau như hai cực của nam châm. Và cũng kể từ đó, tôi thường nói dối người yêu “Em phải ở lại làm thêm” hay “Em phải đi công tác mấy ngày”… nhưng thực sự, tôi muốn ở lại cơ quan cùng sếp lâu hơn mỗi tối, sau một ngày làm việc vất vả…. hay chúng tôi có được những ngày nghỉ ngắn ngủi ở một nơi nào đó trong đợt đi “công tác”, không còn có công việc bủa vây mà chỉ còn hai chúng tôi ở bên nhau, được tận hưởng những giây phút ngọt ngào, hạnh phúc dành cho nhau…

Sau những chuyến “công tác” cùng sếp về, tôi lại thấy thương người yêu của mình hơn bao giờ hết! Chúng tôi yêu nhau đã gần bốn năm trời, gia đình hai bên đều đã đi lại với nhau và cũng chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ làm đám cưới cùng nhau… Vậy mà không ngờ rằng, khi vào đây làm việc, tôi đã lén lút phản bội anh, một người tôi đã từng rất yêu thương và thương yêu tôi, một người đã luôn ở bên cạnh tôi, san sẻ cùng tôi biết bao vất vả trong cuộc sống. Tôi yêu anh là thế… nhưng tại sao mỗi lần ở bên cạnh sếp, tôi vẫn không thể nào kiểm soát được những cảm xúc của mình? Tôi đến với sếp vì lẽ gì? Vì tình yêu ư? Hay vì lòng thương? Hay là vì sức cuốn hút của một người đàn ông thành đạt và từng trải?… Tôi cũng không thể hiểu được chính bản thân mình nữa?

Khi tôi biết mình đang thiêu thân vào một cuộc tình tội lỗi với sếp, tôi đã động viên người yêu mình làm đám cưới càng nhanh càng tốt. Tôi biết dù rất khó để quên được những những ái ân mặn nồng bên anh nhưng tôi tự động viên mình rằng, khi tôi bị ràng buộc bởi gia đình, tôi sẽ không còn nhiều thời gian để tâm sự với anh ấy như bây giờ nữa. Hơn nữa, tôi sẽ cố gắng làm trọn trách nhiệm của một người vợ, người phụ nữ trong gia đình và sẽ học cách để yêu chồng nhiều hơn…

Khi biết tôi chuẩn bị làm đám cưới, anh ấy đã khóc rất nhiều. Tôi hiểu được anh ấy buồn và hụt hẫng như thế nào khi tôi đi lấy chồng… nhưng tôi không thể nào làm khác được. Tôi không thể thiêu thân vào cuộc tình tội lỗi đó, không thể tiếp tục phản bội người con trai tôi yêu thương suốt bốn năm nay… và tôi cũng không thể tiếp tục hủy hoại nhân phẩm, danh dự của mình với người đàn ông đáng tuổi chú mình. Tôi nghĩ rằng, chỉ có lấy chồng tôi mới có thể giải thoát cho chính bản thân mình, chỉ có sự ràng buộc và trách nhiệm của người vợ trong gia đình, tôi mới tránh khỏi những cám dỗ bên cạnh người đàn ông ấy.

Đám cưới tôi, anh ấy vẫn tới dự. Tôi nhìn thấy nỗi buồn sâu thẳm trong ánh mắt anh… nhưng tôi vẫn gượng cười và coi như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra. Tôi muốn mình là một cô dâu hạnh phúc trong ngày cưới, tôi muốn dành cho chồng tôi những phút giây ngọt ngào nhất trong ngày lễ trọng đại này… và tôi không muốn có sự tồn tại của bất cứ người thứ ba nào trong đám cưới hạnh phúc của hai vợ chồng chúng tôi.

Khi về làm vợ anh, tôi cứ ngỡ rằng mình sẽ toàn tâm, toàn ý vun vén cho mái ấm gia đình nhỏ này! Nhưng rồi, hình ảnh của anh ấy vẫn luôn ám ảnh lấy tôi trong mỗi giấc mơ… Tôi không thể nào tự giải thoát cho mình khỏi những ám ảnh đó. Phải chăng tôi đã yêu người đàn ông ấy? Phải chăng tôi lấy chồng chỉ để trốn tránh tình yêu của mình? Phải chăng đám cưới này diễn ra chỉ để trốn chạy khỏi những cảm xúc mãnh liệt bên cạnh người đàn ông từng trải ấy?… Tôi không thể hiểu nổi bản thân mình nữa… nhưng xâm chiếm lấy tâm hồn tôi là sự giằng xé, là tội lỗi với người chồng của mình và lòng thương xót cho người đàn ông bất hạnh ấy.


Đến khi nào, tôi mới thôi nói dối chồng mình để được ở bên cạnh người đàn ông ấy? (Ảnh minh họa)

Sau tuần trăng mật ở Đà Lạt về, tôi lại trở về với công việc, lại trở về với bổn phận của cô thư kí của sếp, lại cùng sếp gánh vác trách nhiệm cho công ty… nhưng rồi, dường như cả hai chúng tôi đã không kiềm chế nổi những cảm xúc mỗi khi ở cạnh nhau. Tôi lại kể cho anh nghe về cuộc sống mới của mình, về những cảm xúc mỗi khi ở bên cạnh anh… và anh cũng không giấu nổi sự thất vọng, buồn bã khi tôi đi lấy chồng. Anh bảo: “Em là người anh yêu quý nhất, người đã mang đến cho anh những niềm vui lớn lao trong cuộc sống… Vậy mà… nhưng anh không có quyền gì để ngăn cấm em cả! Bọn em đã yêu nhau bao nhiêu năm nay… cũng nặng tình nặng nghĩa… còn anh, anh chỉ như một người bạn của em mà thôi! Anh không có quyền gì để ngăn em đi lấy chồng cả… nhưng… anh thực sự rất buồn!”.

Tôi đã khóc khi anh nói những lời ruột gan ấy… nhưng tôi không thể nào làm khác được, cũng không thể bỏ chồng của mình để đến bên cạnh anh. Anh tốt với tôi là thế, yêu thương, trân trọng tôi là thế… nhưng tôi không thể từ bỏ tình nghĩa mấy năm trời với người đàn ông yêu thương tôi, cũng không thể hủy hôn ước của hai gia đình… hơn nữa, đứa con gái yếu mềm như tôi luôn chênh chao giữa những cảm xúc. Tôi không thể trọn vẹn với một ai đó nhưng cũng không thể sống thiếu vắng hình ảnh của một ai đó. Phải chăng, tôi đã quá tham lam?

Rồi những chuyến đi công tác xa giữa tôi và sếp vẫn thường xuyên diễn ra. Sau khi kí kết hợp đồng với đối tác, chúng tôi lại về nhà nghỉ, lại lao vào nhau như thiêu thân, đốt cháy những cảm xúc đam mê, mãnh liệt của mình… và hai chúng tôi đã hòa làm một, cùng tận hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn dành cho nhau sau bao ngày “xa cách”.

Và cứ thế, mỗi tháng tôi lại đi “công tác” với sếp hai, ba ngày. Chúng tôi làm gì sau khi hợp đồng được kí kết thì chỉ có tôi và sếp mới hiểu. Còn chồng tôi ở nhà vẫn một mực tin tưởng người vợ ngoan hiền của mình, vẫn thường xuyên gọi điện bảo ban vợ giữ gìn sức khỏe, chăm lo cho bản thân… nhưng chồng nào đâu biết, ở nơi ấy, vợ đã được người đàn ông khác chăm sóc rất chu đáo, tường tận… và thay chồng làm nghĩa vụ của người chồng mỗi đêm?

Chao ôi! Sao tôi lại trở thành một người đàn bà khốn nạn và đáng ghê tởm như thế này? Tôi không thể nào ngờ được, mình lại có thể làm những điều xấu xa, trái với đạo đức, phẩm hạnh của người vợ, người phụ nữ như vậy? Tôi cũng không thể nào hiểu được, một đứa con gái vốn ngoan hiền, coi trọng nhân phẩm như tôi lại có thể trở nên trơ trẽn và khốn nạn như thế này?

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn… và tôi cũng không thể nào biết được, cuộc tình vụng trộm của mình sẽ tiếp diễn đến bao giờ? Và đến khi nào, tôi mới thôi nói dối chồng mình để được ở bên cạnh người đàn ông ấy? Tại sao cuộc đời lại khiến tôi trở nên xấu xa và bỉ ổi như thế này? Nếu như chồng tôi biết được sự thật… anh ấy có đủ bao dung và độ lượng để tha thứ cho người vợ hư hỏng này không?

Chồng đưa vợ lên giường với sếp để xin chức phó phòng

Hôm đó, Khang rủ vợ ra ngoài ăn uống đổi gió để vợ chồng tăng thêm tình cảm. Ly thấy chồng không nhắc gì đến chuyện đó nên vui vẻ lắm, anh dễ dàng chuốc say được cô.

Khang và Ly quen nhau được 3 năm, Ly nói anh là mối tình đầu của mình nên Khang yêu và trân trọngbạn gái lắm. Đàn ông, ai mà chẳng thích được làm người đầu tiên trong đời của cô gái mình yêu chứ, Khang cũng vậy. Đêm tân hôn mặn nồng, sau 1 hồi ân ái đến sập giường Khang thỏa mãn nhìn thấy giọt máu ấy dính trên ga giường.

Quả nhiên, Ly không hề nói dối anh, Khang cảm thấy quá mãn nguyện với sự lựa chọn của mình. Cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng Khang diễn ra khá suôn sẻ trong mấy ngày đầu cho đến đêm thứ 3 thì có biến. Hồi sức sau đêm tân hôn, Khang lại lao vào vợ làm liền 2 hiệp nhưng lạ thay là sau khi cho cái đó vào anh lại thấy vợ ra máu.

Khang khó hiểu liền hỏi vợ:

- Em đến tháng hả bà xã ơi.

Ly bối rối:

- Chưa, em chưa đến tháng, em mới hết tuần trước anh à.

- Ừ vậy thì được rồi.

- Sao thế anh??

- Ừ không sao, anh hỏi để xem mình ân ái được mấy ngày nữa ý mà, sợ em dính chưởng lại phải nghỉ.

Ly đỏ mặt mỉm cười nhìn chồng, nhưng thú thực Khang suy nghĩ nhiều lắm. Anh cảm thấy máu đó như máu trinh, nó giống hệt lần đầu họ gần gũi. Rồi làm thêm vài lần nữa, máu vẫn chảy, đến lúc này thì Khang không tin đây là máu đến ngày nữa rồi.

- Sao vẫn có máu thế này vợ? Em bảo hết kinh tuần trước rồi sao khi nào quan hệ chỗ đó của em cũng có máu vậy giờ nó đang chảy ra nữa kìa?? Em nói mình còn trinh, nhưng anh nghĩ nếu còn thì chỉ chảy 1 lần thôi chứ, hay em bị bệnh phụ khoa gì nghiêm trọng.

- Em… em không biết, em cũng không hiểu nữa. Nhưng em thật sự không lừa dối anh cái gì đâu mà.

Không muốn đêm rồi mà còn tranh cãi nhiều khiến bố mẹ thức giấc, Khang ôm cô ngủ coi như bỏ qua chuyện đó. Thế nhưng dẫu nói không để ý nhưng thực sự thâm tâm vẫn luôn đau đáu đến nó. Thời gian đó, phòng Khang đang cạnh tranh cho chức phó phòng rất quyết liệt, đồng nghiệp thi nhau gửi quà mừng biếu sếp. Khang lúc đó cũng ra kế hoạch này, chăng phải vợ anh lúc nào cũng ra máu khi quan hệ sao.

Anh sẽ nói dối sếp rằng cô còn trinh rồi đưa Ly lên giường ông ấy 1 đêm để ngồi lên cái ghế phó phòng đó. Khang coi như đó là sự đổi chác cho chuyện lừa dối của vợ, anh đã nhường 1 bước thì cô lên giường với sếp để Khang được thăng chức cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát mà phải không?

Hôm đó, Khang rủ vợ ra ngoài ăn uống đổi gió để vợ chồng tăng thêm tình cảm. Ly thấy chồng không nhắc gì đến chuyện đó nên vui vẻ lắm, anh dễ dàng chuốc say được cô. Thực ra, Khang cũng biết cô tửu lượng kém nên chỉ sau vài ly và lợi dụng sự không đề phòng của vợ. Sau khi cô say, Khang bế Ly tới gõ cửa phòng đã đặt trước với sếp rồi đặt lên giường, anh nói: “Em tặng sếp đấy, chắc chắn sếp sẽ thích”.


(ảnh minh họa)

Cánh cửa phòng nhà nghỉ của sếp khép lại anh cười thầm, chắc chắn sau chuyến đi này cái ghế phó phòng sẽ là của mình rồi. Nhưng Khang vẫn chưa vội đi ngay mà đứng lại nghe ngóng 1 chút, vì sợ nếu sếp phật ý ở điểm gì mà đẩy Ly ra thì anh còn đưa ngay đi, không có cô tỉnh thì lộ hết kế hoạch.

Nhưng rồi mới chỉ 5 phút trôi qua, bất ngờ Khang nghe thấy tiếng hét thất thanh của sếp từ bên trong. Sợ chuyện chẳng lành, anh vội vàng mở cửa lao vào, để rồi chết điếng khi thấy sếp mặt tái mét nhìn mình hét lớn: ” Anh… anh Khang, anh đem tặng tôi cái gì đây. Anh bảo vợ anh còn trinh cơ mà“.

Nhìn theo hướng tay sếp chỉ, anh chết đứng khi nhìn thấy chỗ đó của vợ nhưng lần này nó không ra máu mà lại chảy ra mấy tảng máu đục như đậu phụ trông hết sức kinh dị. Khang chết sững không hiểu chuyện gì xảy ra, vợ anh… rốt cuộc cô ấy bị cái gì vậy chứ. Sếp lúc này đã nhanh chóng trở ra từ phòng tắm sau khi gột sạch những vết máu dính trên người ra, nhìn anh giận dữ quát mắng: “Anh được lắm, tôi sẽ nhớ chuyện này, cái ghế phó phòng kia anh đừng mong nữa”.

Nhưng lúc này anh đâu còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó nữa, Khang bế thốc vợ lên người rồi chạy nhanh ra ngoài sảnh để bắt xe đến bệnh viện. Máu từ chỗ đó của cô chảy thấm ướt người anh trông hết sức kinh dị, Khang chỉ mong Ly không xảy ra chuyện gì chứ nếu không cả đời này anh sẽ sống trong sự ân hận mất.

- Anh làm chồng cái kiểu gì thế này? Vợ mình bị rong kinh như thế mà không hề hay biết mà vẫn quan hệ vợ chồng là sao? Đàn ông các người sao lại có thể ích kỷ như vậy chứ.

- Bác sĩ, xin bác sĩ hãy cứu lấy vợ tôi. Cô ấy… cô ấy không thể nào chết được. Xin bác sĩ…

- Vợ anh không chết được đâu nhưng vùng kín của cô ấy đã bị viêm nhiễm nghiêm trọng lắm rồi, có khả năng phải cắt bỏ hoàn toàn tử cung và buồng trứng. Chắc sau này không thể nào sinh con được nữa rồi.

Khang cảm giác như vừa có sét đánh ngang tai, tại sao lại nhưu vậy chứ? Ly thật sự… sẽ không thể nào mang thai được nữa sao? Là tại anh, tại anh đã khiến vợ mình cả đời này không còn được làm phụ nữ nữa. Khang gục xuống đất khóc nức nở, anh phải giải thích với vợ thế nào sau khi tỉnh dậy đây.

Em đã lên giường với sếp như một cô gái rẻ tiền và khốn nạn

Em biết, lên giường ngủ với kẻ khác khi đang yêu chẳng khác gì một con đĩ. Nhưng em đang lấy sai lầm trước đó làm bài học đắt giá cho mình để không bao giờ tái phạm. Và em nghĩ, đó mới là một người con gái bản lĩnh thực sự.

Gửi cho chị Lâm Tường Khánh Linh điều mà chị thực sự muốn nghe lúc này trong bài ''Tình em không có nhưng nghĩa với anh thì rất nhiều''.

Đầu tiên em muốn giới thiệu sơ qua về bản thân em. Em là Phương sinh năm 1990 (em nghĩ em còn ít tuổi hơn chị). Gia đình khá giả, chu cấp đầy đủ từ xe ga xịn, quần áo đẹp. Hiện em đang làm kế toán nhà nước ở tỉnh em.

Nghe qua chắc hẳn các chị đoán ngay ra em là gái tỉnh lẻ đúng không? Vâng, em đã ra trường được 2 năm và đã từng có thời gian làm việc tại công ty mà em có rất nhiều điều để nói trên đất Hà Nội bon chen nhộn nhịp này.

Ngày ra trường, em may mắn được nhận vào một công ty gia đình cũng khá lớn và có tiếng ở đất Hà Nội. Nhưng không hề giống chị, em chỉ là một cô nhân viên bán hàng đơn thuần song lại lọt vào tầm ngắm của sếp tổng. Tất cả mọi thứ em đều giống chị, hoàn cảnh, lời nói, cử chỉ...của sếp đối với em đều nhẹ nhàng như lông hồng vậy. Đặc biệt là sếp cũng không dê xồm và vồ vập như chị nói nhé.


Em đã lên giường với sếp như một con điếm rẻ tiền khốn nạn. (Ảnh minh họa)

Suy nghĩ của em cũng hoàn toàn giống chị, chị ạ, không tình cảm nhưng lại thần tượng vô cùng bởi sếp giỏi giang mà. Sếp em làm việc với cường độ cao hay mệt mỏi, cứ như kiểu sắp gục ngã đến nơi nếu như không có cô nào bên cạnh chống đỡ.

Sếp hay kiếm cớ đưa em đi công việc nhưng thực chất là muốn có không gian riêng để giãi bày tâm tư thầm kín bấy lâu, chuyện gia đình, chuyện bạn bè, chuyện tình yêu...trên ô tô. Em tuy có người yêu nhưng sếp mặc kệ, cứ rủ em đi bằng được và rồi hứa viển vông là sẽ cho em thăng chức. Thật sự thì lúc ấy trẻ con non nớt cũng chẳng bận tâm cái chức cao hay thấp, nhiều tiền hay ít tiền làm gì. Em chỉ sống và làm việc theo đam mê.

Mọi chuyện sẽ chỉ dừng ở đấy khi sếp cố tình lấn lướt khi thấy em cứng cựa và khó chịu ra mặt vì em không đáp trả hay hồi âm lại tình cảm của sếp. Trong một lần lấy lí do đi khách hàng, sếp đã cố tình nắm chặt tay em trong ô tô và nói ''Em làm người yêu anh nhé''.

Tất nhiên là em không đồng ý. Em muốn nghỉ việc nhưng sếp đã ngọt nhạt thề thốt để em ở lại công ty làm việc trong bình yên. Có phải các chị đang nghĩ em thật bản lĩnh và cũng giống như chị Linh đang ảo tưởng về cái nhân cách của một đứa con gái đứng đắn. Vâng sẽ là thật nếu như em không mắc sai lầm và đi xa hơn chị một bước. Điều mà em cảm thấy hối hận nhất và không bao giờ có thể tha thứ cho mình trong cuộc đời này. Em đã lên giường với sếp như một con điếm rẻ tiền khốn nạn.

Em - cho đến bây giờ vẫn không thể hiểu nổi tại sao mình lại làm thế. Chắc chỉ có thể do dễ dãi, do chưa thể học nổi cách làm người mà bấy lâu mà mẹ em vẫn dạy. Em đã tự dằn vặt mình rất lâu sau đó. Em chia tay người yêu không lí do, không dám mở mồm ra với ai vì lỡ há miệng mắc quai và xin nghỉ việc ngay lập tức.

Chuyện của sếp với em, em thề sống để bụng chết mang theo. Xấu hổ thật đấy khi em nghĩ đã ngủ với người ta thì mình là bạn gái của người ta rồi (sếp đã li dị vợ). Thế nhưng như một điều tất yếu, sếp trở mặt sau khi đã có được thứ mình muốn.

Em đã thử bằng cách nói sẽ để lại đứa con với sếp thì sếp lăng mạ nói em ghê gớm, đáo để. Nhưng hình như sếp không hiểu em. Em không bao giờ muốn có con với loại người khốn nạn như thế.

Ngay sau hôm xảy ra chuyện, em đã muối mặt đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp về uống. Em cũng không năn nỉ, không nhắn tin gọi điện vì ngay sau đó em đã nhận ra mình sai nhiều quá rồi.

Em đã suy sụp trong một thời gian dài. Làm khổ người yêu, người em yêu và cũng yêu chiều em hết mực. Bọn em dự định năm nay sẽ cưới nhưng em không ngờ chuyện trớ trêu ấy lại xảy ra với em.

Em đau khổ vật vã vì nhớ và thương anh ấy rất nhiều. Anh ấy đã sút 6kg sau 2 tháng chia tay không lí do. Em tự hỏi mình phải làm gì bây giờ khi đã tự đào hố chôn mình? Người yêu em không hề biết chuyện này. Anh vẫn muốn em cho cơ hội để yêu em thêm một lần nữa rồi hai đứa sẽ cưới nhau sau 4 năm yêu đương.

Em lại đồng ý với lời đề nghị này của anh cùng cái mặt dày và không cần lời khuyên của bất cứ ai. Cứ thế thời gian dài trôi qua, em dần lấy lại được cân bằng. Hiện tại em sống thanh thản hơn rất nhiều và quên hẳn chuyện cũ.

Em đang yêu và được yêu. Em vẫn tự hứa với bản thân ''phải sống như một con đĩ có bản lĩnh''. Em biết, lên giường ngủ với kẻ khác khi đang yêu chẳng khác gì một con đĩ. Nhưng em đang lấy sai lầm trước đó làm bài học đắt giá cho mình để không bao giờ tái phạm. Và em nghĩ, đó mới là một người con gái bản lĩnh thực sự.

Vì thế, khi đọc tâm sự của chị, em muốn nhắc chị hãy dừng lại trước khi mắc sai lầm nghiêm trọng để phải ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Em chắc không đủ tư cách để khuyên nhủ một ai đó làm điều tốt hay không tốt. Nhưng em đủ tự tin để kể câu chuyện của mình vì không muốn một ai khác đi vào vết xe đổ tình nghĩa này.

Nghĩa hay tình dù có lớn đến đâu cũng chỉ là do cách mình nghĩ hay cảm nhận. Bởi ngay trong thực tế người ta cũng chưa giúp được gì cho mình từ kinh tế đến tình cảm thì sao có thể gọi là nghĩa với tình được. Mà một người như thế, chị sao phải băn khoăn đắn đo, nâng lên đặt xuống?


Em chỉ tặng chị một câu ''Đời còn dài, lòng người đo sao thấu". Đừng tin ai và cũng đừng moi tim gan ra để hết lòng với người không phải là bố mẹ mình. Họ sẽ ăn thịt mình khi có cơ hội đấy. (Ảnh minh họa)

Hơn nữa, có công bằng cho gia đình đang yên ấm kia không? Nếu chị cứ luẩn quẩn trong cái vòng tròn do sếp vẽ ra, rồi tự nghĩ mình thật đàng hoàng. Ngoài kia, còn rất nhiều cô gái thông minh và xinh đẹp hơn chị, hiểu sếp hơn chị và cũng nghĩ mình vô cùng sáng suốt, thấu tình đạt lí.

Trăm lời nói không bằng một hành động. Đừng vơ cái đinh gỉ vào mình rồi chính mình lại bị đau. Cho dù có bất kì lí do hợp lí nào được đưa ra để tiếp tục mối quan hệ này thêm một giây thì chị đang sai rồi đấy.

Sở dĩ người ngoài cuộc luôn là người sáng suốt vì họ đã trải qua rồi, đã nhìn thấy những bất trắc mà người trong cuộc mê muội không nhìn ra. Có thể chị chưa biết bảo vệ mình vì chưa từng mắc sai lầm. Nhưng em mong chị hãy dứt khoát, hãy nghỉ việc, rồi xem thái độ của sếp như thế nào? Sếp sẽ không nghỉ vì chị đâu.

Tin em đi, nếu không đúng hãy quay lại đây và nói cho mọi người trên mục Tâm sự biết là họ và em đang sai, chị nhé. Em chỉ tặng chị một câu ''Đời còn dài, lòng người đo sao thấu". Đừng tin ai và cũng đừng moi tim gan ra để hết lòng với người không phải là bố mẹ mình. Họ sẽ ăn thịt mình khi có cơ hội đấy.

Chúc chị sáng suốt vượt qua được chuyện đau đầu này. Thân!

Để HẸN HÒ cho cuộc sống thêm phần vui vẻ, bạn có thể tham gia ➤ HỘI ĐỘC THÂN. Muốn chia sẻ những câu chuyện đầy ý nghĩa, mời các bạn hãy đến với nhóm ➤ CHÂN LÝ SỐNG của chúng tôi.




Loading...