Stt tình


Những dòng stt hay về stt tình, stt tình yêu lãng mạn, stt tình yêu ngắn, stt tình yêu ngọt ngào, stt tình yêu dễ thương, stt tình yêu buồn, stt tình yêu hạnh phúc, stt tình yêu đẹp, câu nói hay về tình yêu đẹp

Có bao giờ bạn thắc mắc có những con người mít ướt đến lạ và cũng có con người mạng mẽ đến lạ. Thực ra không ai là mạnh mẽ cả. Dù là ai dù như thế nào họ đều có lúc bất khóc. Và chỉ có bên cạnh người họ tin tưởng họ mới có thể khóc một cách thoải mái. Tiếc rằng người kia lại không biết trân trọng những giọt nước mắt đó và họ coi đó là sự phiền phức

Người ta bảo hiểu nhau nhiều thì sẽ yêu nhau hơn, nhưng sao càng hiểu rồi lại càng thấy mình dường như đang ở cạnh một người xa lạ?
Người ta bảo đừng bao giờ đi ăn một mình, nhưng em tự mình ăn rồi cũng chẳng thấy chán, quên mang điện thoại khi ra đường cũng chẳng có gì to tát.
Người ta bảo không cần bằng cấp vẫn sống tốt, nhưng sẽ mấy ai lắng nghe em nói nếu không có tờ giấy xanh đỏ be bé kia?
Thỉnh thoảng, em luôn có cảm giác như mình đi trong sa mạc, vô định không la bàn như thế.
Lúc nào cũng vậy, những người xung quanh em, người ta luôn nói dối.
Lúc nào cũng vậy, em luôn có cảm giác đơn độc trong mỗi lựa chọn.
Chân thành giả tạo, yêu thương nửa vời, chẳng phải giờ người ta vẫn thường sống như vậy để bớt đau hay sao?
Đã từ lâu lắm rồi, em chỉ thấy “bình thường”, chẳng phiền não, cũng chẳng vui tươi.
Vì bất kì ai sinh ra trong cuộc sống này cũng là đều để chiến đấu, dẫu em có là một người bình lặng hay tham vọng.
Thế nên, em thay đổi vì em đã chịu tổn thương, em bật cười vì em dần thức tỉnh.

Quá "quan tâm" đến "một người"
Sẽ tổn thương chính mình !

Có những người hứa sẽ bên cạnh tôi, có những người hứa sẽ bên tôi lúc tôi cần, có những người hứa sẽ luôn cho tôi mượn bờ vai, có những người hứa sẽ lắng nghe tôi tâm sự. Nhưng hầu hết những người thực hiện những điều đó là những người chẳng bao giờ hứa với tôi điều gì cả.


Anh ơi bình yên là ở cạnh bên em hay là ở nơi đâu..?? Niềm vui anh trao hết ai, còn phần em nước mắt

Đối với những người lựa chọn làm mẹ đơn thân, mỗi ngày thức dậy đều phải tự nhắc mình thật mạnh mẽ


Sẽ có một ngày ta quay đầu lại nhìn nhận hôm nay là xứng đáng
Sẽ có một ngày ta cười thật tươi vì nỗi uất ức ngày xưa mang
Có một ngày sẽ nhận lại vết thương trao ta ngày hôm đó
Và đến một ngày không còn gặp nhau thì nỗi đau này ta thôi lo.

Xa nhau - Để biết đối phương quan trọng đến chừng nào.
Xa nhau - Để biết ta yêu nhau đến chừng nào.
Và.... Xa nhau - Để biết ta có nhớ nhau như ta thường nói!

Có nhiều chuyện muốn nói,
nhưng rồi cũng gói gọn trong tiếng thở dài..

Nhìn lại những gì đã qua, tôi nhận ra rằng chẳng ai thương, cũng chẳng ai chờ đợi và dõi theo cả. Tất cả chỉ là tôi nghĩ, là tôi đi về phía họ và là tôi quay lại nhìn họ.

Cậu nói rằng cậu không đủ tư cách để làm một việc gì đó..?? Cậu chắc chứ..?? Vậy tại sao ngay từ đầu cậu không từ bỏ..?? Sao ngày từ đầu cậu không nói với bản thân mình rằng mình không đủ tư cách để bắt đầu..?? Tại sao cho đến khi việc cậu làm đi đến một mức giới giạn nào đó và nó có thể vượt xa hơn cậu thẳng thừng thừng buông câu “ không đủ tư cách “. Cho tôi hỏi cậu cái “ tư cách “ mà cậu nói nó là cái gì, có ăn được không. Lỗi lầm cậu gây ra, bạn xin muốn bù bắp, họ chấp nhận cho cậu cơ hội rồi để đến bây giờ cậu nói đến hai từ “ tư cách “. Cái “ tư cách “ cũng chỉ là cái cơ là cái lý do cho việc cậu làm. Đơn giản vì không muốn nhưng là thói quen nên “ tư cách “ được mang ra để làm câu trả lời cho câu hỏi tại sao muốn mà không thể

Chỉ vì cơn Gió thoáng qua, Lá rời cành bỏ Cây đi mất. Để đến ngày gặp lại dẫu gần kề cũng chẳng còn sự gắn kết

Bên em thôi, đừng bên ai
Yêu em thôi, đừng thêm ai.

Anh biết không?
Trên đời này có 2 thứ anh không nên đánh mất.
Thứ nhất là em. Thứ hai là tình yêu của em!

Tôi yêu anh ấy!
Cho dù đúng hay sai, chỉ cần anh ấy không buông tay, tôi cũng sẽ không buông tay.

Mỗi ngày dành cho nhau:
Một chút quan tâm, một chút lo lắng, một chút hiểu nhau…
Như vậy thôi cũng đã làm đối phương đủ ấm!

Sinh ra là con gái đã khổ.
Nhưng chỉ cần chọn đúng người đàn ông của đời mình là mỉm cười hạnh phúc.

Tôi chỉ muốn yêu một người thật lâu…
Rồi sau đó sẽ cùng nắm tay nhau đi hết cuối con đường dài của cuộc sống…

Một cô gái, dù có mạnh mẽ thế nào
Vẫn luôn muốn có một chàng trai bên cạnh…

Bạn có thể yêu ai đó vì nhan sắc của họ.
Nhưng hãy nhớ rằng, cuối cùng bạn phải sống với tính cách của họ, chứ không phải nhan sắc.

Sau này nếu có chuyện gì thì 2 ta cũng đừng rời xa nhau anh nhé...


Yêu 1 cô gái đã từng tổn thương, thì thế nào?
Yêu một người con gái đã tổn thương,
Là đi trên con đường không bằng phẳng.
Cô ấy thích một mình và hay im lặng,
Nên chẳng hiểu trong tâm cô ấy chứa điều gì...
Yêu một người con gái từng chia ly,
Là phải yêu thêm những gì không trọn vẹn.
Dẫu đã cất thật sâu trong lòng từng kỷ niệm,
Thỉnh thoảng vẫn mang ra dùng nước mắt lau chùi...
Yêu một người con gái chẳng còn vui,
Là phải tập quen với những lời lạnh nhạt.
Cô ấy không còn nghịch, trêu, ca hát,
Mà chỉ trầm ngâm quan sát, khẽ cười buồn...
Yêu một người con gái sợ yêu thương,
Là phải chân thành và luôn kiên định.
Bởi sau những dửng dưng, bất cần, nguội lạnh,
Cô ấy vẫn khát khao được hạnh phúc một ngày...
Yêu một người con gái trót không may,
Đừng thêm một lần buông tay cô ấy

Mỗi chuyến đi xa lại sợ người chẳng quay về. Sợ lắm câu “ chờ anh một tý thôi “ rồi chờ trong vô vọng.

Không còn giận
Cũng chả trách.
Suy cho cùng,
Cũng chỉ là vết thương lòng.
Để những ngày mưa
Lại buồn hơn một chút.

Gửi tuổi 17 đầy tiếc nuối... Lại sắp đến mùa chia ly, nghe lời bài hát mà muốn khóc...
"Sau này,
Khi em đã học được yêu là như thế nào
Tiếc rằng anh đã sớm biến mất nơi biển người.
Sau này,
Khóc nghẹn ngào, em cuối cùng cũng hiểu
Có vài người, một khi đã bỏ lỡ sẽ không thể trở về..."

Em đã từng thương anh đến mức tính sẵn chuyện tương lai của hai đứa!!

Có phải chăng những gì cậu thích là cậu sẽ thử. Ngay cả việc bỏ rơi người yêu thương cậu thật lòng, cậu cũng thử một lần.

Bạn vĩnh viễn không biết rằng bản thân mình ở trong miệng người khác có bao nhiêu phiên bản, cũng sẽ không biết được người khác vì bảo hộ chính mình mà đã từng nói những lời gì về bạn, càng không cách nào ngăn cản được những lời đàm tiếu ấy....
Nhưng có một điều bạn có thể làm được, chính là bỏ mặc, cũng không cần phải đi giải thích, người hiểu bạn sẽ vĩnh viễn tin tưởng bạn, người thương bạn thật sự sẽ chẳng vì những lời đồn thổi mà thay đổi quan niệm..
Có một câu nói rất hay: “Nếu bạn không mù, thì đừng quen biết tôi qua miệng của người khác”.

Quan tâm nhau đôi khi đơn giản lắm
• Chỉ là :
• 1 tin nhắn chào buổi sáng..
• 1 lời chúc ngủ ngoan...!
• 1 sự im lặng để lắng nghe người khác nói những uất ức trong lòng…:((
• Và đôi khi…
• Cũng là đứng ở 1 góc khuất nào đó…
• Dõi theo bước chân người ấy !!!
• Đơn giản thế thôi…!

Vì họ không yêu bạn, nên mới không muốn nhắn tin với bạn mỗi đêm
Vì họ không yêu bạn, nên mới không ân cần hỏi han mỗi khi bạn buồn.


Đột nhiên rất muốn xin lỗi chính bản thân mình.
Xin lỗi vì luôn để bản thân buồn bực vô cớ, vì luôn đem lại quá nhiều áp lực cho chính mình.
Xin lỗi vì những khi quan tâm quá nhiều tới người khác mà lại quên mất phải chăm sóc bản thân, vì không thể nào làm được những ước mơ khát vọng của mình, vì đã luôn nói xin lỗi người khác mà quên đi mất bản thân.

Con đường của mỗi người đều phải tự mình bước đi, mệt hay không, đôi chân mình tự biết rõ.
Nước mắt của mỗi người cũng đều cần phải tự mình lau đi, có khổ đau hay không, trong lòng mình biết rõ.
Không phải tất cả những khổ đau đều có thể nói rõ, chịu đựng lâu rồi cũng thành thói quen thôi.
Không phải những oan ức đều có thể kể ra, nghĩ thông rồi sẽ bình tâm trở lại.
Im lặng, không phải là vô tâm, chỉ là không muốn nói ra, im hơi lặng tiếng không phải là vô tâm, chỉ là không có người hiểu.
Có những tình cảm cưỡng cầu sẽ bị tổn thương, có những tình yêu giữ lại sẽ đau khổ, có nên chăng, đắm chìm vào hố sâu như vậy, bởi vì không đáng.
Cuộc đời buồn hay vui, là do mình cảm nhận, cuộc sống là ngàn hoa hay trái đắng, là do ở tự tâm mình..

Em đã từng dành cả thanh xuân của mình cho anh, chỉ tiếc là anh không biết trân trọng...

Trong cuộc đời này ai cũng có lúc được may mắn làm một thời của nhau.
Một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất. Một thời mà có sống thêm bao lần cũng không thể khiến trái tim yêu dịu dàng như thế nữa..
Một thời có hẹn nhưng chẳng thể tới nơi…
Những người cũ, đi và đến với cuộc đời mỗi chúng ta đều là duyên phận cả. Có người đi đường ngắn. Có người đi chặng đường dài. Có người theo ta cả đời. Có người bỏ ta chỉ sau vài lần gặp gỡ. Nhưng mỗi người đều là thứ mà số phận gửi gắm, họ đều có mục đích nào đó, nhiều khi chỉ để dạy ta bài học ...

Cũng chẳng còn mong sẽ có một tình yêu bền vững. Cũng chẳng còn hi vọng rằng ai đó sẽ không rời đi. Cuộc sống bây giờ đã quá đủ đau lòng..!! Chỉ muốn sống bình yên, một mình lặng lẽ, yêu bản thân bằng chút sức lực cuối cùng, và bằng chút tình cảm dư thừa còn lại sau bao tháng năm cho đi mà người lại không cần.


- vẫn là tôii
Một người sống nội tâm, lúc buồn trở thành một người trầm lặng, chỉ chọn cách im lặng. Luôn động viên, an ủi người khác.. Nhưng với bản thân mình thì hoàn toàn ngược lại. Tôi thích tôi lúc nhỏ, cái lúc mà chưa biết mùi vị cuộc sống lúc ấy nụ cười tôi vô tư lắm.. Rồi một ngày tôi nhận ra lòng người thật đáng sợ!!! Và tôi bắt đầu sống một cách trầm lặng hơn, những dòng tâm sự không thể chia sẻ cùng ai. Ngày vui đêm buồn với tôi là điều bình thường

Chẳng có người nào chỉ một ngày mà tố lên
Cũng chẳng có nỗi đau nào chỉ một giây là xoá đi hết tất cả

Xã hội này chả ai thật với ai. Nhưng con tin có người yêu con hơn cả bản thân mình. Người đó chẳng ai khác là mẹ. Mẹ không có cánh cũng chẳng có vòng thánh nhưng với con mẹ vẫn là thiên thần. Mẹ ơi, dòng đời đưa đẩy, rẽ sai đường, đi mỏi rồi con tìm về với mẹ đựơc không..!!?? Con thất thất vọng quá.

Sẽ đến lúc bạn nhận ra, sự im lặng ra đi của bạn mới là tốt nhất..

Ta có thể thấy chân trời, nhưng chẳng thể đến
Ta có thể nhìn thấy tương lai, nhưng sự thật chẳng phải vậy

Tôi từng nghĩ chắc ngày hôm nay của tôi sẽ vui và hạnh phúc lắm.

Nụ cười ngây ngô, ta đánh mất trong dòng đời hối hả..
Nụ cười giả tạo, tạ nhặt đựơc trong xã hội bon chen..!!

Tôi muốn yêu một người bình yên thôi
Cùng anh nắm tay nhau đi qua những tháng ngày giông bão
Có anh những buồn tủi và mệt mỏi
Và sẽ chẳng gì bất kì lí do gì phải buông tay
Chỉ cần bình yên bên nhau đến trọn đời vậy thôi


Đau khổ nhất là khi yêu ai đó, thương ai đó mà không thể ở bên, không thể nói ra nỗi lòng của mình với người ấy.

Bây giờ tôi mới đau khổ nhận ra một sự thật là có những người chỉ có thể ở trong tim ta chứ không bao giờ có thể bước cùng ta đi đến cuối cuộc đời.

Đừng lợi dụng nhau lúc cảm thấy cô đơn, rồi ngoảnh mặt làm ngơ khi thấy mình đã ổn

Đêm nay, đêm mai, đêm sau nữa ….. Tôi nhớ 1 người chưa từng nhớ tôi

Nỗi buồn lớn nhất khi lúc nào cũng phải tỏ ra mình là người đang hạnh phúc. Nỗi đau lớn nhất là luốn phải cố gắng mỉn cười

Khi yêu … sợ nhất là người ta vẫn nhận lời yêu nhưng trong trái tim của họ chưa bao giờ xuất hiện hình bóng của mình.

Thật đáng sợ nếu bỗng dưng một ngày mình thức dậy và nhận ra rằng mình không có ai và không còn điều gì để chờ đợi

Tình yêu của anh nhẹ nhàng như gió, mong manh như nắng và để lại trong tim em “cay đắng ngút ngàn”

Cố gắng để quên người mình yêu cũng giống như cách mà mình cố gắng nhớ một người chưa từng gặp

Đôi khi chỉ một khoảng trống của anh để lại, mà cả thế giới ngoài kia cũng không thể lấp đầy khoảng trống đó trong tim em

Nếu bạn thật sự quan trọng với một người, thì người đó sẽ luôn có thời gian dành cho bạn: không lý do, không dối trá và không thất hứa

Cảm ơn ai đó đã vô tâm hời hợt để rồi tôi biết mình nên dừng lại ở đâu

Lần cuối cùng em khóc vì anh. Em sẽ ngừng khóc và ngừng cả sự yêu thương

Hạnh phúc thì chẳng được bao lâu mà nỗi đau thì in sâu không thể xóa

Cái lạnh nhất không phải là khi mùa đông sang, mà là sự vô tâm hời hợt từ người mà bạn đã từng xem là tất cả

Có những người mình yêu mà không thể gần được. Và cũng có những người yêu mình nhưng không thể ừ được

Quá khó để bắt buộc ai đó phải yêu mình. Và càng khó hơn khi ép bản thân mình phải ngừng yêu ai đó

Yêu một người không yêu mình giống như ôm một cây xương rồng, càng ôm chặt càng làm bản thân mình đau hơn

Chỉ cần khoảng cách đủ xa, thời gian đủ lâu thì dù có quen thuộc đến thế nào cũng sẽ trở lên xa lạ

Hạnh Phúc Nhé ! Người Lạ Từng Yêu...
+Giờ đây!
- Tôi đã Mỉm Cười ,chấp nhận..quên 1 người...
- Người mà tôi ''Yêu'' nhất! :))
+Vì tôi biết...
- Người đó vẫn ''Hạnh phúc''dù ko có tôi...
- Khi mà tôi ko thể nói được gì nữa...
- Cũng là lúc tôi cảm thấy bất lực rồi!
+Thôi thì...
- Bình yên nhé người lạ đã từng yêu .!
- Hãy xóa tên nhau trog từng trang kí ức...
- Gió nghịch mùa...
- Con tim nghịch hướng...
- Lỗi bước, lỗi nhịp, lỗi yêu thương!

Buồn thì đến và nói chuyện với tôi. Chứ đừng vội rơi nước mắt

“...Em vẫn cứ lặng lẽ...đợi chờ một bóng hình mà em đã đánh rơi.
...Em vẫn cứ lặng lẽ...dõi theo một bóng hình mà em cố lãng quên.
...Em vẫn cứ lặng lẽ...mang yêu thương đặt vào con tim ấy.
...Em vẫn cứ lặng lẽ...đợi chờ một ngày kia ai đó quay trở về bên em.
...Ai đó quan trọng đối với em lắm! Và em tin... Yêu thương rồi sẽ trở về.......”

“Em nhớ anh khi điều gì đó thật sự tốt đẹp xảy ra, bởi anh là người em muốn chia sẻ. Em nhớ anh khi điều gì đó làm em sầu não, bởi anh là người rất hiểu em. Em nhớ anh khi em cười và khóc, bởi em biết anh có thể giúp em nhân lên nụ cười vào lau đi nước mắt. Lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng em nhớ anh nhất khi em thao thức trong đêm, nghĩ về tất cả những khoảng thời gian tuyệt vời mà chúng ta ở bên nhau.”

“ Dù thế nào hãy cố gắng lên nha
Dù phía trước chông gai, vất vả...
Tôi tin rằng bạn sẽ vượt qua...
Cuộc sống này dạy cho ta khôn lớn
Biết giận hơn tha thứ biết cảm thông
Biết phấn đấu cho tương lại và hiểu
Sống trên đời không phải chỉ để yêu!!!”

Tình bạn ít ồn ào nhất và khiêm nhường nhất là tình bạn hữu ích nhất.
Ai không có một người bạn chân chính thì người đó không xứng đáng được sống
Nếu qui luật đầu tiên của tình bạn là phải vun đắp nó thì qui luật thứ hai là phải độ lượng khi qui luật thứ nhất bị sao lãng
Bạn bè là người ta có thể nói chuyện mà không cần dùng đến lời nói.
Nỗ lực lớn nhất của tình bạn không phải là chỉ thẳng cho bạn thấy khuyết điểm mà là làm cách nào cho bạn thấy được nó.

Một lần bị phản bội, sẽ không bao giờ có thể tin tưởng hoàn toàn một lần nữa ‼️
Bởi vì một khi lòng tin bị đánh mất thì khó tìm lại lắm...
Con gái dễ tha thứ... nhưng những tổn thương mà họ phải chịu thì không bao giờ quên được...
Vết thương sẽ lành, nhưng vết sẹo thì vẫn còn đó.. đau âm ỉ.. chỉ cần chạm nhẹ sẽ rỉ máu.
Một cô gái có thể yêu thương bạn đến tận cùng, thì cũng có thể thù hận bạn đến tận cùng... Thậm chí, cô ấy vẫn có thể vừa yêu thương bạn, vừa thù hận bạn, nếu như bạn đã từng phản bội cô ấy.

Đột nhiên rất muốn xin lỗi chính bản thân mình. Xin lỗi vì luôn để bản thân buồn bực vô cớ, vì luôn đem lại quá nhiều áp lực cho chính mình. Xin lỗi vì những khi quan tâm quá nhiều tới người khác mà lại quên mất phải chăm sóc bản thân, vì không thể nào làm được những ước mơ khát vọng của mình, vì đã luôn nói xin lỗi người khác mà quên đi mất bản thân.

- Đáng tiếc cho anh đã để mất đi một người con gái đã yêu thương anh rất nhiều. Đáng tiếc cho anh là anh đã không biết trân trọng cô ấy mà đã vội thay lòng chỉ ...

"Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào. Đó gọi là tiếc nuối"

Vì vậy các chàng trai ở giai đoạn đầu của sự nghiệp, đừng quá ảo tưởng về bản thân, đừng quá ích kỉ với tình yêu và đừng làm cô gái bên cạnh bạn phải đau lòng. Tình yêu là cho và nhận, bạn cho bao nhiêu sẽ nhận lại bấy nhiêu, đừng đòi hỏi quá nhiều mà quên đi rằng, dù mạnh mẽ đến đâu thì cô ấy cũng là một người phụ nữ. Đừng để khi mất đi rồi mới thấy tiếc nuối.

Có lẽ cần phải trải qua tuổi thanh xuân mới có thể hiểu được tuổi xuân là khoảng thời gian ta sống ích kỷ biết chừng nào. Có lúc nghĩ, sở dĩ tình yêu cần phải đi một vòng tròn lớn như vậy, phải trả một cái giá quá đắt như thế, là bởi vì nó đến không đúng thời điểm. Khi có được tình yêu, chúng ta thiếu đi trí tuệ. Đợi đến khi có đủ trí tuệ, chúng ta đã không còn sức lực để yêu một tình yêu thuần khiết nữa.

Hãy trân trọng người con gái rơi nước mắt vì anh , bỏ qua lòng tự trọng để níu kéo anh, cô ấy giữ khoảng cách với mọi người . Tất cả là Vì cô ấy thương anh tất cả là vì hai chữ "thật lòng" không phải ai cũng có thể hạ thấp bản thân vì một người , anh mà đánh mất cô ấy thì chắc chắn anh có lận đận cả đời cũng không tìm được người thứ hai như cô ấy đâu .

Kể từ ngày anh dứt áo rời em,
Thế giới này đã thêm phần vắng vẻ.
Cuộc sống vẫn vậy thôi, nhưng lặng lẽ,
Em bớt cười đùa như đứa trẻ ngây thơ...

Chẳng còn đâu cô gái của ngày xưa,
Tin rằng Hoàng tử mưa không trễ hẹn.
Nghĩ tình yêu là cuốn phim màu nhiệm,
Cái nắm tay sẽ mãi chặt không rời...

Cô gái bây giờ bước chậm rãi thôi,
Và không nói những lời ngây ngô nữa.
Càng không tin vào lời người ta hứa,
Bởi cành hồng ẩn chứa rất nhiều gai...

Một cộng một có khi chẳng bằng hai,
Muốn hạnh phúc phải qua vài đau khổ.
Em không còn là cô gái mang hài đỏ,
Sẽ chẳng vì yêu bỏ thế giới của mình.

Em chỉ muốn nhắn cho anh một tin để kể anh nghe về mọi thứ, nhưng chẳng dám.

Em cũng muốn được như bao cô gái khác!
Muốn được chở nhau đi sắm đồ tết…
Muốn được anh chở đi cắt tóc…
Muốn được anh tặng hoa hồng…
Muốn ngồi cùng nhau trong một quán cafe nhỏ xinh, ấm cúng một chiều cuối năm, kể anh nghe về những ngày anh chưa đến…
Muốn ngồi sau xe anh, dịu dàng nép sau lưng anh, cùng anh rong ruổi khắp các con phố…
Dòng người trên phố tấp nập, ai cũng có đôi, chỉ em một mình lẻ loi…
Bỗng thèm hơi ấm một bàn tay!

Đừng yêu thương trong dằn vặt của người khác và của chính chúng ta… Chẳng thà bằng lòng để tình yêu dang dở trong kí ức tốt đẹp còn hơn để cái tình cảm ấy trở thành gánh nặng cho cả hai...

Khi mọi thứ trở nên không ổn với em, em chỉ muốn rời khỏi nơi này… Nơi mà có quá nhiều kỉ niệm giữa chúng ta. Đi đâu em cũng nhìn thấy hình bóng của anh. Có lẽ ngày xưa ấy, con đường này chúng ta đã từng đi qua quá nhiều lần nên bây giờ khi bước trên nó, em thấy lòng mình nhói đau khi không có anh bên cạnh và chẳng thể tiếp tục bước. – Anh à, khi anh đi…Anh có thể mang theo những kỉ niệm giữa chúng ta đã từng có đi cùng được không anh.

Cuộc đời của một con người nhiều lúc mong manh quá. Đôi lúc cứ để nó trôi đi trong vô nghĩa, bởi vì chúng ta chẳng thể nào tưởng tượng nổi một ngày người ngay bên ra đi mãi không trở về. Đó mới là cơn ác mộng dài nhất mà chúng ta sẽ phải mất rất nhiều những năm tháng sau này để tập quen với nó.

Cuộc sống này vốn luôn đơn giản, sự phức tạp và rối rắm chỉ từ suy nghĩ của mỗi người mà sinh sôi nảy nở, nhưng đến tận cùng thì nó vẫn sẽ luôn là những vòng quay tuần hoàn của nó!!!

Con trai chọn cách im lặng cho những nỗi buồn, họ không khóc òa lên như con gái, cũng không dễ dàng bày tỏ tâm sự với ai. Khi bạn muốn lắng nghe, đừng cố gắng hỏi hết câu này đến câu khác, hãy im lặng ngồi cạnh, siết chặt bàn tay đang run rẩy trong niềm đau ấy, và chờ họ sẻ chia.

Họ nói rằng họ biết tôi buồn chuyện gì vì họ đã nghe tôi tâm sự. Nhưng thực chất họ chỉ tâm sự với tôi 1/4 thôi. Còn lại học chẳng biết thêm về điều gì và cứ thế họ khăng khăng với những người khác rằng tôi buồn vì điều đó trong khi tôi buồn rất về nhiều chuyện khác.

Đôi lúc nước mắt trở nên đáng quý hơn cả 1 nụ cười. Nụ cười có thể tặng cho bất cứ ai, nhưng nước mắt thì chỉ dành cho những người mà ta không muốn mất

Trong lòng mỗi người đều có một người “Không còn là người yêu… cũng không thể trở thành bạn bè”. Dù muốn hay không thì thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ đến người ấy “như một thói quen”…

Có những vết cắt tuy đã chữa lành nhưng vẫn để lại sẹo. Có những ký ức tuy đã xóa mờ nhưng mãi là nỗi đau.Đau khổ nhất là khi thương ai đó, nhớ ai đó mà không được nói chuyện, yêu ai đó đến vô cùng nhưng vẫn phải chia tay

Trên đời này, tình cảm là thứ không thể nào làm lại được. Cho dù thật sự có thể làm lại, bạn cũng sẽ nhận ra tất cả đều thay đổi. Thứ duy nhất có thể quay trở về chỉ là những kí ức tồn tại sâu trong đáy lòng. Đúng vậy, không thể quay lại được, cho nên chúng ta chỉ có thể tiến thẳng về phía trước. Thế giới này không thể tạo ra sự hối hận; đừng để đến lúc tan nát cõi lòng rồi mới ân hận mà tìm cách chắp vá!

Rồi cuộc sống sẽ đem lại cho chúng ta...
một người tốt hơn và xứng đáng hơn với ta!

Tôi đã từng tưởng tượng ra cái cảnh tôi và anh suốt ngày cứ quấn quýt nhau, suốt ngày dính lấy nhau. Tôi đã từng tưởng tượng ra cái cảnh anh ấy cầu hôn tôi, tôi mặc áo cưới, tôi là cô dâu, còn anh là chú rể. Hai chúng tôi cùng đăng kí giấy kết hôn, cùng bước chung vào một lễ đường! Anh cưới tôi về làm vợ, nắm tay nhau đi đến những nơi cả hai cùng thích, chụp thật nhiều bức ảnh để làm kỉ niệm khi về già.
Nhưng sự tưởng tượng chỉ mãi mãi là ảo tưởng! Ảo tưởng vị trí của mình trong lòng người khác!

Nhiều lúc em cứ suy nghĩ em đã làm sai điều gì
Mà anh ra đi không một lời từ li
Hóa ra lúc ta yêu nhau anh cũng chỉ toàn dối lừa
Và rồi anh coi em như một kẻ thừa
Em chẳng thể ngờ được đâu khi tất cả những gì anh giấu
Trao hết cho anh ngọt ngào rồi nhận lại chỉ toàn niềm đau
Nước mắt không với được đâu khi tình yêu đã phai màu
Đành nhìn anh đến với người sau...

Đời người, thứ khó chấp nhận nhất chính là việc ta nhận ra rằng sau tất cả mọi cố gắng của bản thân vì một ai đó, một thứ gì đó, thì đến cuối cùng tất cả cũng rời bỏ ta đi..!!

Các bạn hãy chia sẻ thêm những stt hay bên dưới bình luận nhé